Hơn nửa đời người.
Tôi nhận thấy là đa số mọi người đều cố gắng né tránh chuyện Chánh Trụy. Chánh Trụy là cái gì đó mà dường như ai cũng sợ nó. Cách tốt nhất là chẳng có quan điểm gì cả, cứ đẩng bẩu sao thì nghe vậy, cho dù đẩng có móc túi mình thì cũng lặng im ngầm bồ hòn bẩu là ngọt.
Nhưng thực tế, chúng ta có né tránh kiểu gì cũng không thoát được. Cái thằng Chánh Trụy ấy nó cứ hàng ngày hãm hiếp chúng ta một cách không khoan nhượng. Mà rất hay là nó hãm hiếp không hề để lại dấu vết.
Chỉ có ai chịu khó suy nghĩ về nó thì mới dám nhận ra và khẳng định "Dù sao trái đất vẫn quay".
Một vài điểm về bất đồng chánh kiến:
1) Quan điểm về Nhà Nước:
Tả khuynh cấp tiến: Nhà Nước phải bao đồng mọi chuyện, quản lý mọi chuyện.
Hữu khuynh bảo thủ: Nhà Nước phải thật nhỏ, người nhà nước ít thôi, để cho dân tự do làm ăn nhảy múa.
2) Cảnh sát:
Tả khuynh cấp tiến: Là công cụ để áp đặt chính sách.
Hữu khuynh bảo thủ: Là lực lượng bảo vệ cuộc sống bình an của mọi người.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét