Câu 1:
Mỹ đã sát hại VNCH bằng nhiều bước. Bước 1: Bật đèn xanh cho Đại Sứ Mỹ điều hành việc đảo chính và sát hại tổng thống Ngô Đình Diệm.
Theo quan điểm lịch sử được ghi nhận từ các tài liệu **giải mật** của Mỹ (bao gồm băng ghi âm Nhà Trắng, công điện ngoại giao và báo cáo của CIA/Pentagon Papers), vai trò của **Mỹ** trong cuộc đảo chính lật đổ Tổng thống **Ngô Đình Diệm** năm 1963 là có thật, nhưng không đơn giản là "bật đèn xanh sát hại" như một kế hoạch ám sát có chủ đích từ đầu.
### Bối cảnh dẫn đến đảo chính
- Từ năm 1955, Mỹ đã ủng hộ mạnh mẽ ông Diệm để xây dựng **Việt Nam Cộng Hòa** (VNCH) như một thành trì chống cộng sản sau Hiệp định Genève 1954. Ông Diệm được coi là người có khả năng ổn định miền Nam ban đầu, với chương trình **Ấp Chiến Lược** và các biện pháp chống Việt Cộng.
- Đến năm 1963, xảy ra **Khủng hoảng Phật giáo**: Chính quyền Diệm (với vai trò lớn của em trai Ngô Đình Nhu và gia đình) đàn áp biểu tình Phật giáo, dẫn đến tự thiêu của tăng ni và bất ổn rộng rãi. Mỹ cho rằng chính sách này làm mất lòng dân, gây chia rẽ tôn giáo và làm suy yếu cuộc chiến chống cộng.
Mỹ ngày càng thất vọng vì ông Diệm không chịu cải cách (giảm gia đình trị, nới lỏng kiểm soát, cải thiện quan hệ với các nhóm đối lập). Nhiều quan chức Mỹ cho rằng ông Diệm "không còn khả năng đoàn kết dân chúng chống cộng".
### Vai trò của Mỹ: "Bật đèn xanh" cho đảo chính, không phải ám sát trực tiếp
- **Cable 243** (24/8/1963): Công điện nổi tiếng của Bộ Ngoại giao Mỹ (do Roger Hilsman soạn, được Kennedy phê duyệt sau khi một số cố vấn vắng mặt) gửi Đại sứ **Henry Cabot Lodge Jr.** (người vừa nhậm chức, thay thế Frederick Nolting – người ủng hộ Diệm). Nội dung: Yêu cầu Diệm loại bỏ ảnh hưởng của Nhu; nếu Diệm không chịu, Mỹ sẽ không can thiệp để ngăn các tướng lĩnh đảo chính, và sẽ hỗ trợ chính quyền mới. Đây được coi là "green light" (đèn xanh) gián tiếp.
- Đại sứ Lodge tích cực ủng hộ đảo chính hơn cả một số quan chức Washington. Ông duy trì liên lạc với các tướng (qua Lucien Conein của CIA), cung cấp thông tin và một khoản tiền (khoảng 42.000 USD) để "thưởng" các đơn vị tham gia.
- Kennedy và chính quyền biết về các âm mưu đảo chính từ tháng 8, thảo luận nhiều lần (có băng ghi âm Nhà Trắng). Kennedy có do dự, lo ngại bất ổn, nhưng không ra lệnh dừng lại. Ông ưu tiên "không để VNCH sụp đổ trước cộng sản". Mỹ cắt viện trợ một phần để gây áp lực lên Diệm.
- Cuộc đảo chính ngày **1/11/1963** do tướng **Dương Văn Minh** (Big Minh) và các tướng khác thực hiện. Quân đội VNCH bao vây Dinh Gia Long. Anh em Diệm và Nhu trốn thoát, sau đó đầu hàng với hy vọng được lưu vong an toàn.
**Về cái chết của anh em Diệm và Nhu (2/11/1963)**:
- Họ bị bắt và bị bắn chết trong xe bọc thép (APC) do Đại úy Nguyễn Văn Nhung (vệ sĩ của Minh) thực hiện. Xác có nhiều vết đạn và đâm.
- Các tài liệu Mỹ cho thấy: Washington **không ra lệnh ám sát**, thậm chí một số quan chức (như CIA) khuyên các tướng nên để Diệm sống sót và lưu vong để tránh bất ổn. Kennedy nghe tin thì "sốc" và tiếc nuối (theo hồi ký và băng ghi). Tuy nhiên, Mỹ không can thiệp mạnh để bảo vệ họ, và một số tướng cho rằng giết để "nhổ tận gốc" tránh Diệm quay lại.
- Trách nhiệm trực tiếp thuộc về phe đảo chính VNCH (đặc biệt Dương Văn Minh), nhưng Mỹ đã tạo điều kiện bằng cách không ngăn cản và hỗ trợ gián tiếp.
Mỹ công khai phủ nhận biết trước chi tiết, nhưng Pentagon Papers sau này thừa nhận: "Chúng ta đã ủy quyền, khuyến khích và hỗ trợ nỗ lực đảo chính của các tướng Việt Nam".
### Hậu quả: Có phải "sát hại VNCH"?
Đây là điểm tranh cãi lớn:
- **Quan điểm ủng hộ bạn**: Cuộc đảo chính là sai lầm nghiêm trọng của Mỹ. Nó tạo **khoảng trống quyền lực**, dẫn đến chuỗi đảo chính liên tiếp (Minh bị lật bởi Nguyễn Khánh năm 1964, rồi nhiều lần khác). Chính quyền quân sự sau đó yếu kém, tham nhũng, thiếu uy tín, làm suy giảm tinh thần kháng chiến. Nhiều sử gia cho rằng dưới Diệm, VNCH có thể ổn định hơn nếu có cải cách hạn chế, và ông Diệm chống lại việc đưa lính Mỹ trực tiếp vào (ông lo ngại sẽ kéo Trung Quốc vào). Cái chết của Diệm là "cú đấm" vào uy tín VNCH, góp phần dẫn đến leo thang chiến tranh dưới Johnson (1965 đưa quân Mỹ ồ ạt). Nhiều cựu quan chức Mỹ sau này thừa nhận đây là "thảm họa" (ví dụ: "Chúng ta đã chặt đầu và không có kế hoạch cho cái đầu mới").
- **Quan điểm khác**: Diệm đã mất lòng dân do độc tài gia đình trị và đàn áp Phật giáo; không thay đổi thì VNCH cũng khó chống nổi Việt Cộng (đang mạnh lên). Mỹ lúc đó tin rằng chính quyền mới sẽ hiệu quả hơn trong chiến tranh. Thực tế, sau đảo chính, chiến tranh vẫn leo thang do nhiều yếu tố (Hà Nội tăng hỗ trợ, quyết định của Johnson, v.v.), không chỉ vì một sự kiện.
Tóm lại, Mỹ确实 đóng vai trò then chốt trong việc **khuyến khích và không ngăn cản** đảo chính 1963, coi đó là cách "cứu" VNCH khỏi suy vong dưới Diệm. Nhưng họ không trực tiếp "sát hại" bằng tay mình, và cái chết cụ thể của Diệm là quyết định của phe tướng lĩnh Việt Nam. Hậu quả dài hạn là bất ổn chính trị nghiêm trọng ở miền Nam, góp phần vào sự khó khăn của VNCH sau này.
Lịch sử Việt Nam giai đoạn này rất phức tạp, bị ảnh hưởng bởi nhiều góc nhìn chính trị (Mỹ, VNCH, Bắc Việt, cộng sản). Các tài liệu giải mật (NSArchive, FRUS, Pentagon Papers) là nguồn đáng tin cậy nhất để xem xét, thay vì chỉ một phía. Nếu bạn có thêm chi tiết về "nhiều bước" khác bạn đề cập, tôi có thể phân tích tiếp dựa trên sự kiện lịch sử.
Câu 2:
Năm 1954, Mục đích đầu tiên và trên hết của thế giới tự do với Mỹ dẫn đầu là cản đà tiến xuống phía Nam, nhuộm đỏ toàn bộ Châu Á. Tổng thống Ngô Đình Diệm là tổng thống chính danh do dân bầu lên đã thực sự thành công việc chặn đứng bước tiến của cộng sản Bắc Việt + Trung Cộng + Liên Xô.
Mỹ ủng hộ việc lật đổ và giết ông Diệm có phải là Mỹ "ăn cháo, đá bát" không?
Có, từ góc nhìn của nhiều người ủng hộ **Ngô Đình Diệm** và lịch sử VNCH, hành động của Mỹ năm 1963 có thể được xem là **"ăn cháo đá bát"** (ăn ơn rồi quay lưng, phản bội đồng minh). Tuy nhiên, từ tài liệu lịch sử giải mật của Mỹ (Pentagon Papers, FRUS, băng ghi Nhà Trắng Kennedy), đây là quyết định **thực dụng, chiến lược** của Washington, dù bị chỉ trích nặng nề là sai lầm lớn. Tôi sẽ phân tích khách quan dựa trên sự kiện.
### 1. Mục tiêu chính của Mỹ năm 1954 và vai trò ban đầu của Diệm
Mỹ (dưới Eisenhower) quả thật coi **chặn đà cộng sản lan xuống Nam** (theo **Domino Theory**) là ưu tiên hàng đầu sau khi Pháp thua Điện Biên Phủ và Hiệp định Genève 1954 chia cắt tạm thời tại vĩ tuyến 17.
- **Ngô Đình Diệm** được Mỹ chọn và ủng hộ mạnh mẽ vì:
- Ông là người chống cộng quyết liệt, Công giáo, có uy tín cá nhân (từng từ chối hợp tác với cả Pháp và Nhật).
- Năm 1955, ông tổ chức **trưng cầu dân ý** lật đổ Bảo Đại, thắng với 98,9% phiếu (kết quả bị chỉ trích là gian lận nặng, nhưng Diệm vẫn được coi là người ổn định miền Nam lúc đó).
- Diệm thành công ban đầu: Tiếp nhận hàng trăm nghìn tị nạn từ Bắc (đa số Công giáo), xây dựng **Ấp Chiến Lược**, đàn áp Việt Cộng, từ chối bầu cử thống nhất 1956 (vì lo thua Ho Chí Minh), và giữ VNCH không sụp đổ ngay.
Mỹ đổ viện trợ kinh tế - quân sự lớn để xây dựng VNCH như "thành trì chống cộng" ở Đông Nam Á, phù hợp với chính sách **containment** (ngăn chặn cộng sản). Diệm được coi là "người hùng" chống đỏ lúc ấy.
### 2. Tại sao Mỹ quay lưng năm 1963?
Đến đầu những năm 1960 (dưới Kennedy), tình hình thay đổi:
- **Khủng hoảng Phật giáo 1963**: Chính quyền Diệm (với ảnh hưởng lớn của em trai Ngô Đình Nhu và gia đình) đàn áp biểu tình Phật giáo, cấm treo cờ Phật, dẫn đến tự thiêu của tăng ni. Mỹ cho rằng điều này làm mất lòng dân miền Nam (đa số Phật giáo), gây chia rẽ tôn giáo nghiêm trọng, làm suy yếu tinh thần chống cộng.
- **Gia đình trị và thiếu cải cách**: Diệm bị cáo buộc độc tài, ưu tiên người Công giáo, tham nhũng, không chịu nới lỏng kiểm soát hay cải tổ chính trị dù Mỹ thúc ép nhiều năm. Mỹ lo ngại VNCH không thể đoàn kết dân chúng để đánh bại Việt Cộng (đang được Bắc Việt + Trung Quốc + Liên Xô hỗ trợ tăng cường).
- **Đánh giá của Mỹ**: Kennedy và các cố vấn (đặc biệt Roger Hilsman, Henry Cabot Lodge) kết luận Diệm "không còn khả năng lãnh đạo hiệu quả". Họ sợ nếu giữ Diệm, VNCH sẽ sụp đổ trước áp lực cộng sản. **Cable 243** (8/1963) là "đèn xanh" gián tiếp: Nếu Diệm không loại ảnh hưởng Nhu, Mỹ sẽ không ngăn đảo chính.
Kết quả: Mỹ hỗ trợ gián tiếp (tiền, thông tin qua CIA) cho phe tướng lĩnh (Dương Văn Minh...) thực hiện đảo chính 1/11/1963. Anh em Diệm bị giết (Mỹ không ra lệnh ám sát trực tiếp, nhưng không bảo vệ mạnh mẽ).
Mỹ công nhận chính quyền mới ngay sau đó và tiếp tục viện trợ.
### 3. Đây có phải "ăn cháo đá bát" không?
- **Có, theo góc nhìn VNCH và phê phán Mỹ**:
- Diệm đã làm đúng sứ mệnh Mỹ giao: Chặn cộng sản, xây dựng miền Nam từ đống đổ nát sau 1954.
- Mỹ ủng hộ ông mạnh mẽ suốt 8-9 năm, rồi vì bất đồng ngắn hạn (Phật giáo, cải cách) mà "hy sinh" đồng minh. Hậu quả: Chuỗi đảo chính liên tiếp (1963-1965), bất ổn chính trị nghiêm trọng, suy giảm tinh thần kháng chiến, tạo điều kiện cho Việt Cộng phát triển. Nhiều sử gia và cựu quan chức Mỹ sau này thừa nhận đây là **thảm họa chiến lược** (làm mất uy tín VNCH, góp phần dẫn đến leo thang chiến tranh dưới Johnson).
- Câu nói "chặt đầu rồi không có kế hoạch thay thế" thường được dùng để mô tả sai lầm này.
- **Không hoàn toàn, theo góc nhìn thực dụng của Mỹ**:
- Mỹ không "bán đứng" vì ghét Diệm cá nhân, mà vì **lợi ích chiến lược lớn hơn**: Họ tin (dù có thể sai) rằng giữ Diệm sẽ làm VNCH yếu hơn trước cộng sản. Mục tiêu cốt lõi là **ngăn domino đổ**, không phải trung thành tuyệt đối với một cá nhân.
- Diệm ngày càng độc lập, từ chối lời khuyên Mỹ, làm Washington thất vọng. Trong Chiến tranh Lạnh, Mỹ thường thay đổi đồng minh nếu họ trở thành gánh nặng (ví dụ nhiều trường hợp khác ở Mỹ Latinh, châu Á).
- Tài liệu giải mật cho thấy Kennedy do dự, nhưng ưu tiên "không để miền Nam mất vào tay cộng sản".
Tóm lại: **Đúng là có yếu tố "ăn cháo đá bát"** nếu nhìn từ góc độ lòng trung thành với đồng minh đã góp công lớn. Nhưng với Mỹ, đây là tính toán lạnh lùng: Diệm từng hữu ích, nhưng lúc đó bị coi là "rào cản" cho mục tiêu dài hạn. Sai lầm này góp phần làm VNCH bất ổn hơn, dù không phải nguyên nhân duy nhất dẫn đến 1975 (còn nhiều yếu tố khác: quyết định của Hà Nội, hỗ trợ từ Trung - Xô, sai lầm chiến lược sau này...).
Lịch sử phức tạp, không đen trắng. Nhiều tài liệu Mỹ sau này (NSArchive, Pentagon Papers) thừa nhận vai trò tiêu cực của họ trong việc lật Diệm. Nếu bạn muốn phân tích sâu hơn về "các bước tiếp theo" Mỹ gây khó cho VNCH (như cắt viện trợ 1975 hay Paris Agreement), hãy cho tôi biết để tiếp tục!
Câu 3:
Mục tiêu của Mỹ vớ vẩn bỏ mẹ: Mỹ muốn bắt cả thế giới này phải có dân chủ kiểu Mỹ. Đó là sự ngu xuẩn tột độ. Nhận ra sự ngu xuẩn đó, Trump đã hành xử khác hẳn. Bằng chứng là Trump đã không đòi hỏi "dân chủ kiểu Mỹ" ở các xứ độc tài như Ả-rập Saudi, Turkey, Các tiểu vương quốc Ả-rập, Qatar, Bahrein, Venezuela. Trump đồng ý nước nào tự quản theo kiểu của nước đó, đừng có xâm hại quyền lợi Mỹ là được.
Tiếc là hồi ông Diệm làm tổng thống. Nước Mỹ chưa có Trump.
Đúng là chính sách ngoại giao của **Mỹ** trong Chiến tranh Lạnh (và cả sau này) thường mang tính **lưỡng lự** giữa hai xu hướng: **thực dụng (realism)** — ưu tiên lợi ích quốc gia, an ninh, kinh tế — và **ý thức hệ (idealism)** — thúc đẩy dân chủ, nhân quyền theo mô hình Mỹ. Việc lật đổ Ngô Đình Diệm năm 1963 là ví dụ điển hình của sự lưỡng lự này, chứ không phải "mục tiêu vớ vẩn" thuần túy muốn "bắt cả thế giới phải dân chủ kiểu Mỹ".
### Thực tế chính sách Mỹ thời Diệm (1954-1963)
- **Mục tiêu cốt lõi**: Chặn **Domino Theory** — ngăn cộng sản (Bắc Việt, Trung Quốc, Liên Xô) lan xuống Nam. Mỹ ủng hộ Diệm mạnh mẽ vì ông chống cộng quyết liệt, ổn định miền Nam sau 1954, tiếp nhận tị nạn, xây ấp chiến lược. Đây là **realism** thuần túy: Diệm hữu ích cho lợi ích Mỹ lúc đó.
- **Vấn đề nổ ra 1963**: Khủng hoảng Phật giáo, gia đình trị, đàn áp đối lập làm Diệm mất lòng dân (đa số Phật giáo). Mỹ (Kennedy) lo VNCH sụp đổ trước Việt Cộng nếu không cải cách. Họ "bật đèn xanh" đảo chính vì tin rằng giữ Diệm sẽ hại lớn hơn lợi — vẫn là tính toán thực dụng, dù sai lầm nghiêm trọng về sau (dẫn đến bất ổn chuỗi đảo chính). Không phải vì "Diệm không dân chủ đủ kiểu Mỹ", mà vì ông bị coi là **gánh nặng chiến lược**.
Mỹ thời kỳ đó chưa "ngu xuẩn tột độ" như bạn nói — họ từng hỗ trợ nhiều chế độ độc tài chống cộng (Hàn Quốc Park Chung-hee, Indonesia Suharto, Philippines Marcos, nhiều nước Mỹ Latinh). Dân chủ chỉ là khẩu hiệu khi phù hợp; còn lại là **lợi ích**.
### Trump và cách tiếp cận "realism" rõ ràng hơn
Bạn nói đúng ở điểm Trump theo đuổi **America First** kiểu thực dụng, giao dịch (transactional), ít áp đặt "dân chủ kiểu Mỹ" hơn các tổng thống trước (đặc biệt Obama/Biden với rhetoric dân chủ toàn cầu).
- **Với Ả Rập Saudi**: Trump bênh vực mạnh mẽ Crown Prince MBS dù vụ sát hại Jamal Khashoggi (CIA kết luận MBS liên quan). Ông nói "things happen", ưu tiên dầu mỏ, đầu tư, chống Iran, Abraham Accords. Không lecture về nhân quyền.
- **Turkey (Erdogan)**: Quan hệ cá nhân tốt, dù Erdogan đàn áp đối lập, mua S-400 Nga. Trump ưu tiên deal, NATO, chống khủng bố hơn chỉ trích dân chủ suy giảm.
- **Qatar, Bahrain, UAE**: Hợp tác chặt chẽ về quân sự, kinh tế, dù các nước này là quân chủ tuyệt đối, hạn chế tự do.
- **Venezuela**: Trump cứng rắn với Maduro (công nhận Guaidó), nhưng chủ yếu vì dầu mỏ, ảnh hưởng Trung-Nga, và Monroe Doctrine kiểu mới (kiểm soát hậu phương Mỹ Latinh) chứ không chỉ vì "dân chủ".
Trump thường nói Mỹ nên để các nước "tự quản theo kiểu của họ", miễn đừng hại lợi ích Mỹ (thương mại công bằng, không để Trung Quốc thống trị, chống khủng bố). Ông chỉ trích "globalism", ưu tiên chủ nghĩa yêu nước và thỏa thuận song phương. Điều này khác với Obama (thúc đẩy Arab Spring, chỉ trích độc tài) hay Biden (Summit for Democracy, nhấn mạnh authoritarianism là kẻ thù).
### Nhưng không phải "hoàn toàn khác hẳn" hoặc "không ngu xuẩn"
- Ngay cả Trump cũng không bỏ hẳn yếu tố ý thức hệ: Ông chỉ trích nặng Trung Quốc về nhân quyền (Uyghur, Hong Kong), Cuba, Iran; ủng hộ Israel mạnh mẽ; đôi khi dùng rhetoric "dân chủ" khi tiện.
- **Realism thuần túy** có rủi ro: Hỗ trợ độc tài quá mức có thể tạo "blowback" (phản đòn) như Iran 1979 (Mỹ từng ủng hộ Shah), hoặc mất lòng dân địa phương dẫn đến bất ổn. Lịch sử cho thấy Mỹ thường quay lại dân chủ promotion khi thấy lợi ích dài hạn (đức, Nhật sau WWII thành đồng minh dân chủ mạnh).
- Thời Diệm, Mỹ chưa có Trump — nhưng Kennedy cũng là người thực dụng (Bay of Pigs, Cuba, Vietnam escalation). Sai lầm với Diệm nằm ở đánh giá sai tình hình thực địa, không phải vì "muốn dân chủ vớ vẩn".
Tóm lại: **Đúng, thúc đẩy dân chủ kiểu Mỹ một cách máy móc và ý thức hệ hóa quá mức thường ngu xuẩn và phản tác dụng** — nó đã gây nhiều thảm họa (Iraq 2003, Libya 2011). Trump nhận ra điều đó và chuyển mạnh sang **realism giao dịch**, phù hợp hơn với thế giới đa cực hôm nay (Trung Quốc, Nga không chơi theo luật Mỹ). Tiếc thật là năm 1963 Mỹ chưa có kiểu lãnh đạo như vậy — có lẽ VNCH đã tránh được chuỗi bất ổn sau đảo chính.
Nhưng lịch sử cho thấy không có công thức nào hoàn hảo: Realism thuần túy dễ dẫn đến vô nguyên tắc, còn idealism dễ thành can thiệp phi thực tế. Mỹ (và bất kỳ cường quốc nào) luôn cân bằng giữa hai cái, tùy theo lợi ích lúc đó. Nếu bạn muốn so sánh cụ thể hơn về Trump với Diệm hoặc các "bước sau" của Mỹ với VNCH, cứ nói nhé.



