Thứ Ba, 10 tháng 2, 2026

2026 Dân mình quan tâm bầu cử Nhật hơn bầu cử trong nước

Nhân chuyện năm nay - 2026 này - AE VN ta lại ít quan tâm đến bầu cử quốc hội trong nước (bầu hình thức) hơn là bầu cử tại Nhật Bản.

Số là trước khi bầu cử tại Nhật, có một số người VN đòi đi bỏ phiếu bầu cử hệ thống quốc hội Nhật Bản. Một số khác thì đả kích mạnh mẽ việc xiết cơ chế “người nước ngoài tại Nhật”. Một số khác thì phán kiểu “bầu cử ngày 8 Tháng Hai 2026 ở Nhật là bầu cử bởi “cảm xúc” là chính… vân vân… mây mây…

Người viết trình bày bài này hơi lê thê một chút.

Trước tiên là về hệ thống Tam Quyền Phân Lập ở Nhật – Đây là một ước ao của người viết – tiếc là dải đất hình chữ S có đảng từ 1930, có độc lập từ 1945, có hòa bình từ 1975, mà đến nay Tam Quyền Phân Lập vẫn là giấc mơ hão. Trong khi ở Nhật, người ta chậm trẽ hơn chúng ta trong mấy thứ, mà họ có Tam Quyền Phân Lập. Nhật thua trận năm 1945 và đỏ nát. Đến 1947 Nhật có Hiến Pháp mới. Cũng từ 1947 khi có Hiến Pháp mới, Nhật hình thành Tam Quyền Phân Lập và mô hình đó tồn tại đến hôm nay, chưa thay đổi. Và năm 1952 Nhật mới có độc lập. Okie! Kẻ nào nói “Phải giàu có và phát triển thì mới có Tam Quyền Phân Lập” thì hãy nhìn vào Nhật Bản đê!

Hệ thống Tam Quyền Phân Lập ở Nhật đại khái như sau:

11) Thiên Hoàng: Là biểu tượng cho sự đoàn kết dân tộc. Hoàng gia không tham gia điều hành bất cứ việc gì.

22) Quyền Lập Pháp: Quốc Hội gồm Thượng Viện và Hạ Viện. Chúng ta sẽ nói chi tiết ở dưới.

33) Quyền Hành Pháp: Nội Các: Đứng đầu nội các là Thủ Tướng – hiện tại là nữ Takaichi Sanae. Nội các do Quốc Hội bầu ra.

44) Quyền Tư Pháp: Các tòa án: Hoàn toàn độc lập. Chúng ta sẽ nói chi tiết ở dưới.


A) Quyền Lập Pháp:

A1) Bầu cử quốc hội như thế nào?

A11) Bầu Hạ Viện: Hạ Viện có 465 dân biểu chuyên trách. Không có kiêm nhiệm. Trong đó có 289 dân biểu được bầu trực tiếp cá nhân. Và 176 dân biểu được chọn theo bầu cử lựa chọn đảng phái. Nhiệm kỳ 4 năm. Tuy nhiên, Thủ tướng có quyền giản tán hạ viện và bầu cử sớm. Sau khi bầu cử, Hạ Viện sẽ họp phiên toàn thể đầu tiên để bầu chủ tịch hạ viện mới. Nghị sĩ mới nhậm chức từ phiên họp này. Nhiệm kỳ 4 năm. Thì lần bầu cử tiếp theo sẽ là thời hạn 4 năm tính từ phiên họp toàn thể này.

A111) Dân biểu hạ viện bầu trực tiếp cá nhân: Toàn bộ Nhật Bản chia thành 289 đơn vị bầu cử. Mỗi đơn vị bầu một dân biểu đại diện cho mình. Dân số Nhật Bản năm 2026 ước tính là 122.7 triệu. Số cử tri đăng ký là 103,517,115 người. Do đó chia trung bình mỗi đơn vị bầu cử có khoảng 103,517,115/ 289 = 358 ngàn người. Tuy nhiên, Nhật Bản không điên điên như Mỹ, số 358 ngàn chỉ là số để lấy chuẩn, chứ họ phân chia đơn vị bầu cử vẫn tôn trọng đơn vị hành chính và địa lý. Bởi thế nên đơn vị bầu cử Sapporo là đông cử tri nhất khoảng 463 ngàn người. Trong khi địa hạt 1 ở Tottori là số cử tri vắng nhất khoảng 229 ngàn người.

Có hơn 103 triệu cử tri, nhưng ngày 8 Tháng Hai năm 2026 vừa rồi chỉ có khoảng hơn 58 triệu người đi bầu, đạt hơn 56%. Ka ka… AE yêu nước sẽ nhào dzô trề môi bĩu mỏ nói là thua xa tỉ lệ 99.99% ở nhà mình.

Cử tri đi bầu sẽ viết tên người mình chọn lên lá phiếu số 1. Chỉ chọn duy nhất 1 người. Viết linh tinh hoặc tên 2 người, hoặc viết tên đảng thì coi như là lá phiếu bất hợp lệ.

Người nào đạt số phiếu nhiều nhất là thắng. Chỉ cần hơn 1 phiếu là thắng. Không cần phải thắng quá bán như kiểu bầu cử Mỹ. Ví dụ anh AAA đạt 35%, cô BBB đạt 34%, cháu CCC đạt 31%, thì anh AAA sẽ đắc cử tại đơn vị đó. Và vào Hạ Viện ngồi.

Tại mỗi đơn vị bầu cử, sẽ có từ một đến 2 văn phòng của nghị sĩ đắc cử. Văn phòng phải mở cửa hàng ngày. Phải có thư ký trực văn phòng. Cử tri trong khu vực bầu cử đó, dù là người không bỏ phiếu cho nghị sĩ đó, thì có quyền đến thẳng văn phòng trình bày điều mình muốn nói, không cần phải hẹn trước. Nghị sĩ đã đắc cử phải lắng nghe và ghi xuống văn bản.

Ở trong nước mình, khi đi bỏ phiếu mình không biết tên của mấy đứa trên lá phiếu là những đứa nào ka ka... đến khi nó vào Cuốc Hội ngồi, mình cũng không biết đứa nào đại diện cho mình.

A112) Dân biểu hạ viện bầu theo đảng: Bầu 176 dân biểu: Toàn quốc Nhật Bản chia thành 11 khối bầu cử. Một khối gồm vài tỉnh. Và số ghế được phân bổ dựa theo dân số của từng khối. Ví dụ Bắc Hải Đạo có 8 ghế. Đông Kinh có 19 ghế. Toàn bộ Cửu Châu là một khối được 20 ghế.

Trước khi bầu cử, các đảng tranh cử trong khối sẽ nộp danh sách ứng viên của đảng đóng kín cho ủy ban bầu cử. Danh sách này không được thay đổi cho đến khi bầu cử xong.

Cử tri đi bầu sẽ viết tên đảng lên lá phiếu số 2: Chỉ được viết tên đảng, viết tên cá nhân thì coi như là phiếu không hợp lệ.

Sau khi đếm phiếu, dân biểu được phân bổ cho các đảng theo công thức D'Hondt – ドント式

Lấy ví dụ: Một khối được bầu 6 ghế và có 4 đảng tranh cử. Kết quả đảng DDD được 1,200 phiếu. Đảng EEE được 900 phiếu. Đảng FFF được 600 phiếu, đảng GGG được 420 phiếu. Phân bổ phiếu như sau: Gọi s là số ghế đảng đã được nhận. Ban đầu tất cả các đảng có s=0

Lượt một: Chia cho 1+s = 1 : Đảng DDD được: 1,200 : 1 =1,200 cao nhất: Đảng DDD được 1 ghế.

Lượt hai: Chia cho 1+s: Lúc này đảng DDD có s = 1; ba đảng còn lại vẫn là s = 0. Vậy đảng DDD có kết quả là 1,200 : 2 = 600. Đảng EEE được 900 : 1 = 900 vậy lần này đảng EEE cao nhất, được phân bổ 1 ghế.

Lượt ba: 1 + s của đảng DDD và đảng EEE đều bằng 2, và của hai đảng con lại thì 1+s đều là 1. Vậy đảng DDD có kết quả là 1,200 : 2 = 600. Đảng EEE được 900 : 2 = 450. Đảng FFF 600 : 1 = 600 vậy lần này đảng DDD và đảng FFF cùng được 600 cao nhất, mỗi đảng được phân bổ 1 ghế. Sau lần này đã có 4 ghế được phân bổ. DDD 2 ghế, EEE 1 ghế, FFF 1 ghế. Còn lại 2 ghế.

Lượt bốn: 1 + s của DDD là 3; 1 + s của EEE và của FFF cùng là 2; đảng GGG 1 + s vẫn là 1. Vậy kết quả chia như sau: DDD: 1,200 : 3 = 400; EEE: 900 : 2 = 450; FFF: 600 : 2 = 300; GGG: 420 : 1 = 420. Theo kết quả này đảng EEE (450) được thêm 1 ghế.

Lượt năm: 1 + s của DDD và EEE là 3; 1 + s của FFF là 2; đảng GGG 1 + s vẫn là 1. Vậy kết quả chia như sau: DDD: 1,200 : 3 = 400; EEE: 900 : 3 = 300; FFF: 600 : 2 = 300; GGG: 420 : 1 = 420. Vậy ghế cuối cùng được phân bổ cho đảng GGG.

Kết quả khối này: DDD: 2 ghế; EEE: 2 ghế; FFF: 1 ghế; GGG: 1 ghế.

Căn cứ vào danh sách các đảng đã nộp từ trước ủy ban bầu cử sẽ lấy ra tên người thắng cuộc trong danh sách từ trên xuống. Nếu người đầu danh sách đã thắng cử trong bầu cử trực tiếp cá nhân, thì lấy người tiếp theo.

A12) Bầu cử Thượng Viện:

Thượng viện có 248 ghế: Nhiệm kỳ 6 năm: Nhưng bầu cử so le: Cứ 3 năm bầu cử lại một nửa số ghế thượng viện. Thượng viện không bị giải tán. Nên kỳ bầu cử là cố định.

Trong đó:

148 ghế được bầu theo cá nhân ở 45 khu vực. Căn cứ vào dân số, có khu vực nhiều ghế, có khu vực ít ghế. Ví dụ khu vực Đông Kinh là 12 ghế. 148 ghế thượng viện này được chia đôi và bầu so le 3 năm một lần. Ví dụ Đông Kinh 12 ghế, thì cứ 3 năm một lần bầu lại 6 ghế hết nhiệm kỳ 6 năm, còn những ai mới ngồi 3 năm thì chưa bầu lại.

100 ghế được bầu theo đảng cho toàn quốc, không chia khu vực. Cũng bầu so le, tức là 3 năm bầu lại 50 ghế hết nhiệm kỳ.

A121) Bầu thượng viện cho cá nhân theo khu vực (45 khu vực):

Lấy ví dụ khu vực Đông Kinh có 12 ghế thượng viện. Tới kỳ bầu cử có 6 ghế hết nhiệm kỳ 6 năm phải bầu lại. Ứng cử viên bao nhiêu người cũng được.

Cử tri đi bầu chỉ ghi một tên mà cử tri chọn trên tờ phiếu số 1. Ghi bất cứ gì khác hoặc ghi 2 tên là phiếu không hợp lệ.

Sau khi đếm phiếu, xếp thứ tự ứng cử viên theo số phiếu giảm dần. Những ứng cử viên từ 1 đến 6 sẽ thắng cử và vào thượng viện ngồi nhiệm kỳ mới.

A122) Bầu thượng viện cho đảng theo toàn quốc: Nhóm này có 100 nghị sĩ: Mỗi 3 năm có 50 nghị sĩ hết nhiệm kỳ cần bầu lại.

Cử tri đi bầu viết tên đảng vào tờ phiếu số 2. Tuy nhiên nếu viết tên cá nhân vẫn được chấp nhận. Ví dụ viết tên đảng LDP là “vote” cho đảng LDP. Nhưng nếu viết Takaichi Sanae thì cũng là “vote” cho đảng LDP. Nếu viết tên một cá nhân độc lập không đảng phái trên tờ phiếu số 2 thì lá phiếu vẫn hợp lệ nhưng không được đếm cho đảng nào.

Sau khi đếm phiếu, thì số ghế được phân bổ cũng theo công thức D'Hondt – ドント式 như trên. Tuy nhiên danh sách ứng viên mỗi đảng lại không đóng kín như bầu Hạ Viện – không cần theo thứ tự. Nếu đảng được phân ghế, thì người được ghi tên cá nhân nhiều nhất sẽ được chọn trước. Tuy nhiên nếu đảng có chỉ định ứng viên đặc biệt, thì ứng viên đặc biệt sẽ được chọn trước.

A2) Cả lưỡng viên quốc hội đều làm nhiệm vụ Lập Pháp. Một bộ luật cần phải được thông qua ở cả 2 viện. Tuy nhiên nếu có luật nào đó mà không được thượng viện thông qua, nhưng hạ viện thông qua với 2/3 dân biểu thì thượng viện không cản được.

A3) Hạ viện thông qua Ngân sách và các Hiệp ước quốc tế, không cần Thượng viện phê chuẩn.

A4) Hạ viện bầu Thủ Tướng và nội các. Do đó đánh Thủ Tướng mạnh nhất cũng là Hạ Viện.

 

B) Quyền hành pháp:

Thực hiện bởi Nội Các. Thủ tướng được bầu bởi quốc hội sẽ thành lập nội các và trình quốc hội phê duyệt. Theo Hiến Pháp, hơn 50% thành viên nội các phải là nghị sĩ (thượng viện, hạ viện). Tuy nhiên, theo thông lệ, các bộ trưởng được chọn đều là nghị sĩ được bầu. Thành viên nội các vẫn có quyền kiêm nhiệm nghị sĩ. Vẫn có quyền biểu quyết trong quốc hội.

Trên đây nói về Quốc Hội và Chính Phủ mới chỉ là chánh quyền Trung Ương. Ở Nhật còn có các chức vụ địa phương từ Tỉnh Trưởng trở xuống, cũng do dân bầu và độc lập hoàn toàn với chính quyền Trung Ương. Nghĩa là Thủ Tướng không có quyền bổ nhiệm hay phế truất một vị Tỉnh Trưởng.

 

C) Quyền Tư Pháp:

Hệ thống Tư Pháp được chia ra thành 2 là: Tòa Thượng Thẩm và các Tòa Cấp Dưới.

C1) Tòa Thượng Thẩm có 15 Thẩm Phán: Trong đó có 1 người là Chánh Án.

Nội Các đề cử Chánh Án Tòa Thượng Thẩm trình lên Thiên Hoàng. Thiên Hoàng thực hiện nghi thức bổ nhiệm.

Nội Các trực tiếp lựa chọn và bổ nhiệm 14 Thẩm Phán còn lại cho Tòa Thượng Thẩm.

C2) Các Tòa cấp dưới: Tòa Thượng Thẩm lựa chọn danh sách các Thẩm Phán cho các Tòa cấp dưới trình cho nội các bổ nhiệm.

C3) Phê chuẩn thế nào: Khi một thẩm phán (thượng thẩm, hoặc cấp dưới) được bổ nhiệm mà chưa được phê chuẩn. Thì đến kỳ bầu cử gần nhất sẽ có phiếu phê chuẩn cho thẩm phán đó. Cử tri nếu không đồng ý sẽ đánh dấu “X” vào tên của thẩm phán đó. Nếu có hơn 50% số phiếu đánh dấu “X” thì thẩm phán đó bị phế truất ngay lập tức.

C4) Một thẩm phán đã qua phê chuẩn bởi cử tri thì sẽ làm việc hết nhiệm kỳ 10 năm. Sau đó có thể bổ nhiệm lại. Hoặc làm việc đến tuổi nghỉ hưu bắt buộc là 65 tuổi Tòa cấp dưới, 70 tuổi Tòa Thượng Thẩm.

C5) Phế truất một thẩm phán: Nếu một thẩm vướng vào tội lỗi, thì việc phế truất phải thông qua đàn hặc phế truất thực hiện bởi Hạ Viện và Thượng Viện.

Từ đó ta thấy, Thủ Tướng có quyền bổ nhiệm thẩm phán, nhưng không có quyền phê chuẩn, cũng không có quyền phế truất. Do đó các Thẩm Phán làm việc độc lập không phụ thuộc đảng nào đang nắm đa số trong quốc hội. Thẩm Phán có quyền lôi cả Thủ Tướng (chính người vừa bổ nhiệm mình) ra tòa, nếu có bằng chứng phạm tội.

Ở nước Xã Nghĩa Thiên Đường Tây Phi Luật Tân không gã Thẩm Phán nào dám làm việc độc lập. Bởi chánh án tòa Thượng Thẩm ở đó cũng dễ dàng bị Thủ Tướng nó cho về vườn đuổi gà… ka ka…

=======

 

Tới câu chuyện ngày hôm nay:

D) Có một số công dân Việt Nam đòi quyền bầu cử tại Nhật Bản với lý lộn rằng “em đóng thuế như người Nhật”

Đây là một lô-gic SAI một cách hiển nhiên rõ ràng.

D1) Quyền bỏ phiếu bầu cử một cách hiển nhiên không cần giải thích đó là chỉ dành cho người nào có quyền công dân, tức là có quốc tịch. Quyền công dân là không ai xin, và cũng không ai có quyền cho. Nó giống như trong gia đình người ta, chỉ có con đẻ mới được quyền biểu quyết những chuyện đại sự ở trong nhà. Một người hàng xóm sang đòi góp tí tiền rồi đòi có quyền bầu người lãnh đạo trong nhà sao?

Định dùng lý luận rằng "đóng thuế như công dân thì tự nhiên có quyền công dân" là một lý luận vớ vẩn. Đem ra lòe bịt thiên hạ.

D2) Luật thuế: Ai có thu nhập thì phải nộp thuế. Đó là luật.

Ở Nhật người nào không có thu nhập thì người đó không phải chịu thuế.

Hoặc có thu nhập không phải chịu thuế thì cũng không phải đóng thuế.

Ví dụ: Các cháu bé 16 tuổi bắt đầu có quyền đi làm thêm, nhưng thu nhập từ việc đi làm thêm là thu nhập không chịu thuế, nên các cháu bé đó không phải đóng thuế.

Các cháu học đến 23 tuổi mới tốt nghiệp đại học. Tốt nghiệp xong thì đi làm toàn thời gian có thu nhập từ việc làm toàn thời gian mới bắt đầu đóng thuế.

Các cụ già 65 tuổi về hưu, không có thu nhập chịu thuế nữa.

Sau khi về hưu, các cụ đi làm thêm, như lái xe taxi chẳng hạn, thì lúc đó thu nhập đó không phải chịu thuế.

Các cụ trên 65 tuổi không nộp thuế. Các cháu dưới 23 tuổi không nộp thuế. Nhưng là công dân Nhật họ vẫn có quyền bầu cử. Ai dám nói “Mấy người không đóng thuế thì không được “vote”.

Việc NỘP THUẾ là theo luật THUẾ. Việc bầu cử là quyền CÔNG DÂN.

Mang tiếng ở Nhật lâu, học rộng biết nhiều mà nói ra sao thấy bốc mùi dốt nát.

 

E) Chuyện người nước ngoài: Rất nhiều người VN nói chính quyền Takaichi Sanae ban hành một số chính sách bài người nước ngoài. Và vì vậy họ đấu tố chính quyền Takaichi Sanae rất hăng và mong cho chính quyền Takaichi Sanae thất cử.

E1) Thực chất đảng LDP không hề bài ngoại. Toàn bộ các nghị định hoặc chỉ thị dưới luật và rồi thúc đẩy thành luật để đưa người nước ngoài vào Nhật lao động đều được thực hiện trong thời gian hơn 20 năm gần đây, là thời gian mà đảng LDP của nữ Takaichi Sanae nắm quyền nội các liên tục.

E2) Chính quyền Takaichi Sanae chỉ thực hiện nghiêm túc các luật đã có sẵn mà nó hơi bị lơi lỏng trong thời gian vài năm trước. Vì sự lơi lỏng đó mà dường như tội phạm tăng cao.

E3) Có một chính sách sửa đổi sau khi nữ Takaichi Sanae lên nắm quyền liên quan đến doanh nghiệp do chủ người nước ngoài, đó là xiết chặt việc cấp visa doanh nhân và gia hạn visa doanh nhân. Trong đó có một điều kiện là vốn điều lệ của doanh nghiệp bị tăng cao lên khoảng 6 lần so với hiện tại. Điều này khiến cho rất nhiều doanh nhân người Việt ở Nhật đang thấy rất khó chịu. Tuy nhiên, với hệ thống của Nhật, thì cho dù nữ Takaichi Sanae có làm hay không thì việc sửa đổi này cũng vẫn sẽ xảy ra.

 

F) Bầu cử bằng cảm xúc: Có một số người Việt tỏ ý chê bai rằng bầu cử ngày 8/Feb/2026 ở Nhật là cử tri đi bầu vì cảm xúc.

F1) Okie, ở VN có bầu cử đi đã rồi hẵng đi chê bai.

F2) Tỉ lệ cử tri đi bầu là 56%, chỉ tăng hơn kì bầu cử năm 2024 là chưa đến 3%. Nếu thực sự bầu cử do cảm xúc thì có lẽ đã phải tăng rất mạnh. Thế nhưng vẫn chỉ là hơn phân nửa số cử tri THỰC SỰ QUAN TÂM đến vận mệnh đất nước nên mới đi bỏ phiếu. Còn lại hơn 40% vẫn cứ kệ, và vô cảm.

F3) Cứ cho là lần này dân Nhật bầu cử bằng cảm xúc. Nghĩa là cảm xúc có thể đúng có thể sai. Tuy nhiên cho dù sai thì tới cừ bầu cử tiếp theo họ sẽ sửa sai được.

Còn ở những nơi được lãnh đạo bằng Thánh Nhân thì có sai đúng gì cũng éo bao giờ cần phải sửa 🤣  Nên dân gian có câu “sai đâu sửa đó, sửa đâu sai đó”.

F4) Nếu là CẢM XÚC, thì lần này cảm xúc ở đây là gì?

Cá nhân tôi cho rằng: Lòng Tự Tôn Dân Tộc của Nhật đã bị xúc phạm.

Ngày 7/11/2025: Trong phiên họp Ủy ban Ngân sách Hạ viện, nữ Takaichi Sanae trả lời chất vấn của nghị sĩ Okada Katsuya (đảng CDP đảng dân chủ lập hiến): "Nếu Trung Quốc sử dụng tàu chiến và vũ lực (như phong tỏa biển), thì đây chắc chắn có thể trở thành tình huống đe dọa sự tồn vong (存立危機事態 - sonritsu kiki jitai) của Nhật Bản."

Ý ám chỉ Nhật có thể áp dụng quyền tự vệ tập thể (集団的自衛権), dựa trên luật an ninh 2015.

Đây là lần đầu tiên một Thủ Tướng Nhật phát biểu công khai rõ ràng như vậy.

Ngay lập tức một Tổng Lãnh Sự của Trung Cộng ở Osaka tên là Tiết薛剣Kiếm, tên nhóc này đăng lên trương mục X của nó một câu ám chỉ rằng “Cái cổ bẩn thỉu của mụ này cần phải bị cắt xuống”.

Đương nhiên đây không phải là lời chính thức của chánh quyền Tập. Nhưng thử nghĩ coi, Tiết Kiếm là Tổng Lãnh Sự ở Osaka, một cơ quan đại diện cho chánh quyền Trung Cộng ở một nơi đông dân thứ nhì Nhật Bản. Liệu tên nhóc đó có dám mở miệng nếu không có đèn xanh của quan thày chúng nó.

Giữa ban ngày ban mặt nó muốn cắt cổ nữ Thủ Tướng.

Takaichi Sanae không phải là một cá nhân nữ Takaichi Sanae. Người đó là một thủ tướng được bầu. Nguyên thủ quốc gia đại diện cho cả một nước Nhật. Đe dọa cắt cổ người ấy vậy có phải là xem thường dân tộc Nhật Bản quá hay không?

Và cái cảm xúc bị xem thường đã dồn lên lá phiếu chăng?

 

G) Chiến thắng của đảng LDP nói chung và của cá nhân Takaichi Sanae như thế nào?

Trong vòng 20 năm trở lại đây, tại Hạ Viện, đảng LDP thường chiếm đa số tối thiểu (hơn 50% số ghế). Tuy nhiên, tại Thượng Viện, đảng LDP chưa lần nào quá bán.

Do đó, LDP luôn phải liên minh với đảng Công Minh (公明党 Kōmeitō) để giữ thế đa số quá bán ở thượng viện và đa số tuyệt đối (2/3) ở Hạ Viện.

Ngày 7/SEP/2025 Ishiba Shigeru từ chức chủ tịch đảng LDP. Nữ Takaichi Sanae tranh cử chức chủ tịch đảng LDP cùng 4 ứng viên khác. Và nữ đã thắng chức chủ tịch đảng ngày 4/OCT/2025.

Khi này, đảng LDP tại Hạ Viện chỉ có 191 ghế, đảng Công Minh (公明党 Kōmeitō) có 24 ghế, tổng số ghế của liên minh này chỉ có 215. Thiếu 18 ghế mới đủ túc số quá bán 233. Thủ tướng của một liên minh không đủ quá bán thì coi như bị trói tay. Tại Thượng Viện, LDP cũng chỉ có 101, đảng Công Minh (公明党 Kōmeitō) có 20 ghế, tổng số ghế của liên minh này chỉ có 121 cũng không có quá bán (125). Vậy thì làm ăn gì với số ghế ở lưỡng viện không đủ quá bán.

Khi Takaichi Sanae thắng cử chức chủ tịch đảng LDP, thì đảng Công Minh (公明党 Kōmeitō) hủy bỏ liên minh, vì họ ủng hộ Koizumi Shinjiro đối thủ cạnh tranh chức chủ tịch đảng của Takaichi Sanae.

Để thành lập chánh phủ, Takaichi Sanae (LDP 198 ghế) phải lập liên minh mới với đảng Japan Innovation Party (Ishin) 34 ghế, để có 232 ghế, vẫn thiếu 1 ghế thì đạt đa số tối thiểu 50%. Tuy nhiên, quốc hội lưỡng viện vẫn bầu Takaichi Sanae làm thủ tướng. Nữ thủ tướng đầu tiên của Nhật.

Takaichi Sanae nhậm chức thủ tướng từ ngày 21/OCT/2025.

Sau 93 ngày làm thủ tướng, Takaichi Sanae giải tán Hạ Viện. Đánh một canh bạc, Takaichi Sanae tuyên bố nếu đảng LDP không thắng cử Takaichi Sanae sẽ từ chức thủ tướng ngay lập tức. Takaichi Sanae đặt ra chỉ tiêu LDP đạt đa số tối thiểu 233 ghế. Từ 198 ghế lên 233, LDP cần tăng thêm 35 ghế.



Ngày 8/FEB/2026, tổng tuyển cử sớm, đảng LDP đã thắng một cách ngoạn mục. Thắng được 316 ghế hạ viện. Đảng Japan Innovation Party (Ishin) thắng 36 ghế. Riêng đảng LDP 316 ghế đã vượt đa số tuyệt đối tức là chiếm 68% số ghế Hạ Viện. Đây là lần đầu tiên từ sau chiến tranh (1945), một đảng đơn độc chiếm được 2/3 Hạ Viện.

Theo Hiến Pháp, khi có 2/3 dân biểu Hạ Viện biểu quyết thông qua một dự luật, thì Thượng Viện phản đối vô hiệu.

Liên minh cầm quyền của Takaichi Sanae (LDP + Japan Innovation Party (Ishin) chiếm 352 ghế Hạ Viện.

Thượng Viện đến 2028 mới có bầu cử. Liên minh cầm quyền của Takaichi Sanae tại Thượng Viện chỉ có 120 ghế dưới quá bán (125). Muốn thay đổi tại Thượng Viện, thì trong 2 năm tới Takaichi Sanae phải làm tốt vấn đề kinh tế và kiểm soát lạm phát giá tiêu dùng.

Phát biểu sau chiến thắng, Takaichi Sanae nói “dân càng tin tưởng vào chúng ta, thì nhiệm vụ của chúng ta càng nặng nề hơn”.

Chương trình nghị sự của Takaichi Sanae sắp tới có một việc quan trọng. Đó là sửa Hiến Pháp để chính thức hóa Bộ Quốc Phòng, để hợp lý hóa việc phân đổ ngân sách cho Bộ Quốc Phòng. Tuy nhiên, việc này rất khó.

Bước 1: Dự thảo sửa hiến pháp trình Hạ Viện.

Bước 2: Hạ Viện thông qua với đa số tối đa tức là 2/3 nghị sĩ Hạ Viện đồng ý.

Bước 3: Thượng Viện thông qua với đa số tối đa tức là 2/3 nghị sĩ Thượng Viện đồng ý. Ải này khó lắm, vì liên minh của Takaichi Sanae tại Thượng Viện chỉ chưa tới quá bán (125).

Bước 4: Nếu qua được bước 3 thì đưa ra cho dân bầu cử phổ thông đầu phiếu. Nếu đạt hơn 50% cử tri ủng hộ là được.

 

Thứ Tư, 4 tháng 2, 2026

Cơ chế hoạt động của Cục Dự Trữ Liên Bang FED

Cục Dự trữ Liên bang FED được thành lập năm 1913 theo Đạo luật Dự trữ Liên bang.

Số lượng Governor (Thống đốc) của FED

Hội đồng Thống đốc (Board of Governors) của FED gồm 7 thành viên (governors).

  • Các thống đốc này do Tổng thống đề cử và Thượng viện phê chuẩn.
  • Nhiệm kỳ đầy đủ là 14 năm, được sắp xếp staggered (lệch nhau) để đảm bảo tính liên tục và độc lập chính trị (một nhiệm kỳ bắt đầu mỗi 2 năm). Cứ 2 năm sẽ có một Thống đốc nghỉ hưu, và Tổng thống sẽ đề cử một Thống đốc mới. Nếu được phê chuẩn, thống đốc đó sẽ làm việc 14 năm.
  • Chủ tịch (Chair), Phó Chủ tịch (Vice Chair), và Phó Chủ tịch phụ trách Giám sát (Vice Chair for Supervision) được chọn từ trong số 7 thống đốc này, với nhiệm kỳ 4 năm (có thể tái bổ nhiệm).

Cơ chế hoạt động của FED

FED có cấu trúc lai cơ chế (hybrid) độc đáo, kết hợp yếu tố công (chính phủ) và tư (ngân hàng khu vực), nhằm đảm bảo tính độc lập với chính trị ngắn hạn nhưng vẫn chịu trách nhiệm trước Quốc hội.

Cấu trúc chính gồm 3 thành phần cốt lõi:

  1. Hội đồng Thống đốc (Board of Governors) — Washington D.C.
    • Cơ quan quản lý trung ương, là cơ quan chính phủ liên bang.
    • Giám sát toàn bộ hệ thống, ban hành quy định, giám sát ngân hàng, và tham gia quyết định chính sách.
    • Không nhận ngân sách từ Quốc hội, tự chủ tài chính (lợi nhuận chuyển về Kho bạc sau khi trừ chi phí).
  2. Mười hai Ngân hàng Dự trữ Liên bang khu vực (Federal Reserve Banks)
    • Phân bố theo 12 quận địa lý (ví dụ: New York, Chicago, San Francisco...).
    • Hoạt động như "cánh tay thực thi" của FED: thu thập thông tin kinh tế địa phương, giám sát ngân hàng thành viên, cung cấp dịch vụ thanh toán, cho vay khẩn cấp...
    • Mỗi ngân hàng có hội đồng quản trị riêng (kết hợp công và tư), nhưng chịu sự giám sát của Hội đồng Thống đốc.
  3. Ủy ban Thị trường Mở Liên bang (FOMC — Federal Open Market Committee)
    • Cơ quan quan trọng nhất quyết định chính sách tiền tệ.
    • Thành phần: 7 Thống đốc + Chủ tịch Ngân hàng Dự trữ New York (luôn có quyền biểu quyết) + 4 Chủ tịch ngân hàng khu vực khác (luân phiên hàng năm). Tổng cộng 12 thành viên có quyền bỏ phiếu.
    • Họp khoảng 8 lần/ năm để quyết định lãi suất cơ bản (federal funds rate), mua/ bán trái phiếu (open market operations), điều chỉnh cung tiền → ảnh hưởng đến lạm phát, việc làm, tăng trưởng kinh tế.

Các công cụ và chức năng chính của FED

FED thực hiện 5 chức năng chính:

  • Thực thi chính sách tiền tệ (qua FOMC) để đạt tối đa việc làmổn định giá cả (mục tiêu lạm phát khoảng 2%).
  • Giám sát và quy định ngân hàng để đảm bảo an toàn hệ thống tài chính.
  • Duy trì ổn định tài chính, giảm rủi ro hệ thống.
  • Cung cấp dịch vụ thanh toán và thanh toán bù trừ (như Fedwire, FedNow).
  • Bảo vệ người tiêu dùng và thúc đẩy phát triển cộng đồng.

FED được thiết kế độc lập (không cần phê duyệt của Tổng thống hay Quốc hội cho quyết định tiền tệ), nhưng phải báo cáo trước Quốc hội và chịu trách nhiệm công khai. Cấu trúc phân quyền này giúp cân bằng lợi ích quốc gia, khu vực, công và tư.


Thứ Ba, 3 tháng 2, 2026

Tôi rất sợ Chánh Trụy

Hơn nửa đời người.

Tôi nhận thấy là đa số mọi người đều cố gắng né tránh chuyện Chánh Trụy. Chánh Trụy là cái gì đó mà dường như ai cũng sợ nó. Cách tốt nhất là chẳng có quan điểm gì cả, cứ đẩng bẩu sao thì nghe vậy, cho dù đẩng có móc túi mình thì cũng lặng im ngầm bồ hòn bẩu là ngọt.

Nhưng thực tế, chúng ta có né tránh kiểu gì cũng không thoát được. Cái thằng Chánh Trụy ấy nó cứ hàng ngày hãm hiếp chúng ta một cách không khoan nhượng. Mà rất hay là nó hãm hiếp không hề để lại dấu vết.

Chỉ có ai chịu khó suy nghĩ về nó thì mới dám nhận ra và khẳng định "Dù sao trái đất vẫn quay".

Một vài điểm về bất đồng chánh kiến:

1) Quan điểm về Nhà Nước:

Tả khuynh cấp tiến: Nhà Nước phải bao đồng mọi chuyện, quản lý mọi chuyện.

Hữu khuynh bảo thủ: Nhà Nước phải thật nhỏ, người nhà nước ít thôi, để cho dân tự do làm ăn nhảy múa.

2) Cảnh sát:

Tả khuynh cấp tiến: Là công cụ để áp đặt chính sách.

Hữu khuynh bảo thủ: Là lực lượng bảo vệ cuộc sống bình an của mọi người.




Sơ lược về Trần Huỳnh Duy Thức

Tiểu sử và sự nghiệp ban đầu

  • Sinh ngày 29 tháng 11 năm 1966 tại Sài Gòn, trong một gia đình có tám anh chị em.
  • Tốt nghiệp khoa Công nghệ Thông tin, Đại học Bách khoa Sài Gòn năm 1990.
  • Đầu năm 1993, ông mở cửa hàng vi tính nhỏ, tự lắp ráp máy tính cá nhân. Chỉ vài tháng sau, cửa hàng đã phát triển mạnh.
  • Năm 1994, thương hiệu máy tính của ông thống lĩnh thị trường PC gia đình tại Sài Gòn.
  • Ông là người tiên phong đưa internet tốc độ cao và công nghệ gọi điện thoại giá rẻ (VoIP) vào Việt Nam. Thành lập công ty EIS (sau là OCI - One Connection Internet), mở chi nhánh tại Singapore và Mỹ. Công ty từng được đánh giá cao cả trong nước lẫn quốc tế về lĩnh vực viễn thông - di động.

Hoạt động chính trị và bất đồng chính kiến

  • Năm 2005, cùng Lê Thăng Long và một số người khác, ông lập Nhóm nghiên cứu Chấn để nghiên cứu tình hình chính trị, kinh tế, xã hội Việt Nam.
  • Năm 2008, ông lập hai blog dưới bút danh Trần Đông Chấn (Change We Need): "Change We Need" và "Trần Đông Chấn", đăng bài phân tích kinh tế, chính trị, xã hội, kêu gọi thượng tôn pháp luật, cải cách dân chủ, xây dựng nhà nước pháp quyền, và phản đối quyền lãnh đạo độc tôn của Đảng Cộng sản Việt Nam.
  • Ông ủng hộ Con Đường Việt Nam (một phong trào dân chủ), kêu gọi dân chủ hóa, bảo vệ nhân quyền, và cải cách kinh tế - xã hội.

Bị bắt và xét xử

  • Ngày 24 tháng 5 năm 2009, ông bị bắt với cáo buộc ban đầu là trộm cước viễn thông.
  • Sau đó, cáo buộc chuyển sang "tuyên truyền chống nhà nước" (Điều 88) rồi thành "hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân" (Điều 79 Bộ luật Hình sự 1999).
  • Ngày 20 tháng 1 năm 2010, Tòa án Nhân dân TP. Hồ Chí Minh xét xử cùng các nhà hoạt động khác: luật sư Lê Công Định, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung.
  • Kết quả: Ông bị tuyên 16 năm tù giam + 5 năm quản chế (án nặng nhất trong nhóm). Các người khác nhận án từ 5–7 năm.

Thời gian trong tù

  • Ông bị giam tại nhiều trại: Xuân Lộc (Đồng Nai), Xuyên Mộc, rồi Trại giam số 6 (Nghệ An/ Thanh Chương).
  • Ông tuyệt thực nhiều lần (từ 2016, 2020, và các lần khác) để phản đối điều kiện giam giữ hà khắc, đòi xét xử lại theo Bộ luật Hình sự 2015, đòi quyền lợi cho tù nhân chính trị, và từ chối nhận tội để đổi lấy đặc xá.
  • Ông kiên quyết từ chối đi định cư Mỹ (dù có đề nghị), khẳng định sẽ ở lại Việt Nam đấu tranh bên cạnh người dân.
  • Nhiều tổ chức quốc tế (Amnesty International, Front Line Defenders, Human Rights Watch, Liên Hợp Quốc) công nhận ông là tù nhân lương tâm, kêu gọi thả tự do. Nhóm Công tác về Giam giữ Tùy tiện LHQ năm 2012 kết luận việc giam giữ ông là tùy tiện.

Được trả tự do

  • Ngày 20 tháng 9 năm 2024, ông được trả tự do trước thời hạn 8 tháng (so với hạn chót tháng 5/2025).
  • Chính quyền thông báo là đặc xá theo quyết định của Chủ tịch nước, nhưng ông và gia đình khẳng định không xin đặc xá. Ông đòi tòa xử lại và yêu cầu tòa tuyên ông vô tội. Ông bị cưỡng chế ra khỏi trại giam một cách chớp nhoáng. 
  • Việc cưỡng chế ông ra khỏi trại giam là Thời điểm trùng với chuyến đi Mỹ của Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Tô Lâm (tham dự Liên Hợp Quốc và gặp Tổng thống Mỹ), được nhiều nguồn quốc tế và trong nước xem là động thái "xoa dịu" chỉ trích nhân quyền.
  • Ngay sau khi ra tù, ông tiếp tục bày tỏ quan điểm trên mạng xã hội: "Tôi không lật đổ chính quyền gì cả, tôi chỉ chống cường quyền và tôi sẽ còn chống cho đến khi nào còn thấy nó."

Hiện tại (đầu năm 2026)

Ông đã về sum họp gia đình (có vợ và hai con gái), hoạt động tích cực trên Facebook cá nhân và các trang liên quan. Ông công khai chia sẻ quan điểm, viết thư từ tù (sau này công bố), và tiếp tục đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền. Một số bài viết gần đây của ông đề cập đến AI, triết lý sống, và phê phán hệ thống chính trị.

Câu chuyện của ông được xem là biểu tượng của sự kiên định, hy sinh cho lý tưởng dân chủ và pháp quyền ở Việt Nam. Nhiều người ca ngợi ông là nhân cách cao quý, doanh nhân yêu nước bị chế độ vùi dập, trong khi một số nguồn chính thống Việt Nam mô tả hoạt động của ông là chống phá nhà nước.

Ông vẫn là một trong những tiếng nói bất đồng chính kiến nổi bật nhất sau khi ra tù.


Note: Những bài phỏng vấn do Dương Quốc Chính thực hiện với các nhân vật lịch sử rất đáng để xem.






Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026

Máy tính nhiều rác quá cơ

Không biết máy tính của mọi người thế nào. Mà cái máy của tôi - do công ty trang bị cho nó làm việc nhiều khi khiến tôi rất khó chịu. Chẳng hạn nó nhiều khi cứ bị "nhảy cầu giao", mình chỉ vừa mới bấm vào một cái gì đó rất đơn giản thôi, ấy vậy mà nó cũng đứng lại không làm gì luôn. Hoặc là khi nó cứ liên tục "out" ra khỏi một cái "app" do một đối tác của công ty cung cấp cho mình làm việc.

Có lẽ là tại Rác!

Hôm nay tôi mới dùng cái Disk Cleanup để dọn dẹp ổ đĩa C: đĩa hệ thống.

Trên "task bar" có cái ô Search.



Gõ vào đó chữ Disk là nó đã nhảy ra gợi ý Disk Cleanup luôn rồi. Đồng thời nó cũng hiện luôn gợi ý đến thằng bạn của Cleanup là Defragment and Optimize Drives - Cái này dùng đến sau khi đã dọn hết rác.



Khởi bấm vào để động Disk Cleanup. Rồi chọn ổ đĩa hệ thống là C: rồi bấm OK.



Đợi nó chạy rồi hiện ra hộp thoại như dưới đây.



Lúc này "tick" vào tất cả các mục thì sẽ thấy tổng số dung lượng rác.

Thì thấy rằng là có khoảng 8 GB rác phải dọn mà chủ yếu năm ở Temporary.

Rồi bấm OK. Nó sẽ hỏi lại có chắc là xóa hay không.



Bấm vào Delete files.

Vì dung lượng rác quá lớn, nên đợi cũng khá lâu.

Sau đó lại chạy lại Disk Cleanup để kiểm tra xem nó xóa được bao nhiêu.

Thế nhưng khi tôi thực hiện lệnh Clean thì cái Disk Cleanup lại không thể xóa Temporary. Vì tôi dùng chính Disk Cleanup chạy lại thì thấy Temporary vẫn còn như cũ 8GB.

Lúc này tôi đành nhờ đến một trong số các cháu Ây-Ai. Đặt câu hỏi: "Disk cleanup không xóa được temporary files thì phải làm sao?"

Lập tức các cháu hướng dẫn chi tiết.

1) Nhấn tổ hợp phím Windows + R, tức là nhấn đồng thời cái phím có hình cửa sổ và phím R.



2) Rồi gõ lệnh %temp%

Nó sẽ nhảy ra cái "folder" Temp của người dùng (user) - trong trường hợp của tôi là HANAMN~1>Temp như trong hình.



4) Bấm tổ hợp phím Control + A để chọn tất cả các "files" trong "folder" Temp này.

5) Rồi bấm phím "Delete". Vì tôi có đến gần 8GB nên nó xóa sẽ rất lâu. Tôi phải đi pha cà-phê, ngồi đọc báo, kệ cho nó làm.

Chú ý: Đừng cắt ngang công việc của nó.



Khi nó xóa gần xong thì sẽ bị ngừng lại vì có những "files" và "folder" đang sử dụng (in use) nên nó không xóa được. Nó sẽ hiện hộp thoại có chữ "in use". Khi đó thì bấm Skip là được. Có thể "tick" vào "Do thí for all current items" rồi mới bấm Skip.





6) Tìm vào C:/Windows/Temp - Khi "double click" vào đây, thì sẽ hiện ra thông báo yêu cầu phải là "Admin" (Quản trị). Thông thường máy tính mình dùng một mình, thì không có nhiều "User" nên chỉ cần bấm vào nút Continue là okie.




7) Thực hiện lại bước 4) và 5) ở trên.

Sau khi thực hiện xóa thủ công theo các bước trên. Thì lưu ý rằng các files vừa xóa, theo thông thường là mới chỉ di chuyển sang Recycle Bin (Thùng Rác) thôi.



Bấm chuột phải vào Thùng Rác. Rồi chọn lệnh Empty Recycle Bin.



Lúc này nó lại làm việc rất lâu với dung lượng quá lớn. Lại đi uống cà-phê đọc báo tiếp.



Sau khi Recycle Bin đã dọn sạch, thì thực hiện lại thao tác Disk Cleanup.

Nếu thực hiện xóa tốt, thì chỉ còn lại vài MB thôi như dưới đây.



Lúc này mới thực hiện lệnh Defragment and Optimize Drives.



Chọn ổ địa C: rồi bấm vào Optimize rồi đợi.

Thời xưa việc Defragment này làm rất lâu. Nhưng thời nay do nó tự động làm thường xuyên rồi, nên việc làm bằng lệnh của mình cũng nhanh hơn.

Nếu mỗi ngày Cleanup và Optimize một lần thì chắc đỡ phải đọc báo uống cà-phê.

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2026

Chủ đề XKLĐ Nhật

Trước tiên chúng ta điểm qua một số văn bản pháp luật để xem người Nhật có hào hứng với việc lao động nhập cư hay không.

1 出入国管理及び難民認定法 Immigration Control and Refugee Recognition Act Luật Quản Lý Xuất Nhập Cảnh và Công Nhận Tị Nạn.

Năm 1945, Nhật thua trận Thế Chiến II, Mỹ vào cai quản Nhật.

Đến năm 1951, nội các lúc bấy giờ ban hành một sắc lệnh hành pháp có tên là 出入国管理令 (Xuất Nhập Quốc Quản Lý Lệnh - tức là sắc lệnh về quản lý xuất nhập cảnh). Tới 1952, sau khi Mỹ trả độc lập cho Nhật, thì Quốc Hội phê chuẩn sắc lệnh đó thành LUẬT. Đến năm 1982, Nhật Bản tham gia công ước tị nạn, nên bổ sung thêm phần 難民認定 (Nạn Dân Nhận Định) vào luật có sẵn rồi đổi tên bộ luật thành 出入国管理及び難民認定法 Immigration Control and Refugee Recognition Act Luật Quản Lý Xuất Nhập Cảnh và Công Nhận Tị Nạn.

Trong 出入国管理及び難民認定法 Immigration Control and Refugee Recognition Act Luật Quản Lý Xuất Nhập Cảnh và Công Nhận Tị Nạn, người ta qui định rất nhiều loại visa (chứng nhận cho phép vào Nhật), nhưng không có mục visa nào cho lao động phổ thông. Nghĩa là bạn có thể đến Nhật du lịch, nhưng không được đến để lao động phổ thông.

Trong nhiều năm giới chủ tư bản đã cố gắng vận động bổ sung thêm "visa lao động phổ thông" - nhưng đều bị đa số dân biểu và thượng sĩ từ chối. Đây là tính bảo thủ của Nhật. Nếu mở cửa trực tiếp cho lao động phổ thông, sẽ bị coi là thay đổi chính sách nhập cư lớn, gây tranh cãi chính trị từ các nhóm bảo thủ, công đoàn và dư luận lo ngại về "di dân ồ ạt", tội phạm, gánh nặng phúc lợi xã hội. Đa số dân Nhật không muốn điều này. Họ không đần độn như dân Mỹ hoặc Âu khi những nơi đó mở toang biên giới thả nhung nhúc tội phạm vào trong nước.

2 外国人の技能実習の適正な実施及び技能実習生の保護に関する法律 Act on Proper Technical Intern Training and Protection of Technical Intern Trainees Luật Thực Tập Sinh.

Năm 1993, Bộ trưởng Tư Pháp ban hành một chỉ thị về 外国人技能実習制度 TITP (Technical Intern Training Program) Chương Trình Thực Tập Sinh, đánh dấu điểm khởi động cho phép cấp visa thực tập sinh. Tuy nhiên, suốt gần 20 năm từ 1993, người nước ngoài vào Nhật theo diện này khá là ít.

Năm 2010, mới có sửa đổi lớn trong 出入国管理及び難民認定法 Immigration Control and Refugee Recognition Act Luật Quản Lý Xuất Nhập Cảnh và Công Nhận Tị Nạn, lần đầu tiên tạo thêm ra visa "技能実習 "Technical Intern Training" Kỹ Năng Thực Tập" riêng biệt.

Năm 2016 Quốc hội mới chính thức ban hành 外国人の技能実習の適正な実施及び技能実習生の保護に関する法律 Act on Proper Technical Intern Training and Protection of Technical Intern Trainees Luật Thực Tập Sinh thay thế cho chỉ thị 1993. Tạo ra sự bùng nổ dân số dưới visa "技能実習 "Technical Intern Training" Kỹ Năng Thực Tập".

Năm 2024, Quốc Hội Nhật đã sử đổi một phần 出入国管理及び難民認定法 Immigration Control and Refugee Recognition Act Luật Quản Lý Xuất Nhập Cảnh và Công Nhận Tị Nạn và sửa đổi luật 2016 thành 外国人の育成就労の適正な実施及び育成就労外国人の保護に関する法律" Act on Proper Implementation of Employment for Skill Development and Protection of Foreign Trainees Luật Tuyển Dụng Thực Tập Sinh Người Nước Ngoài, và Bảo Vệ và Phát Triển Kỹ Năng cho Thực Tập Sinh Người Nước Ngoài. Sắp tới năm 2027, Luật sẽ đi vào hiệu lực.

Qua 41 năm (1952~1993) Nhật Bản cấm lao động phổ thông nước ngoài.

Qua 34 năm (1993~2027) Nhật Bản nhập khẩu lao động nước ngoài dưới hình thức trá hình "thực tập sinh".

Lần đầu tiên Nhật Bản đưa từ 就労 Tựu Lao Employment (thuê mướn, tuyển dụng) vào một văn bản Luật do Quốc Hội thông qua. Đủ biết nó khó khăn đến mức nào. Họ không muốn người nước ngoài tràn ngập để biến Nhật Bản thành một cái thứ "dơi không ra dơi, chuột không ra chuột". Nhật Bản vẫn muốn duy trì là một nơi Lịch Thiệp khác hẳn phần còn lại của thế giới.

*****

Một người bạn gửi cho tôi bài viết dưới đây, không đề tên người viết, tôi cũng không rõ là của ai, bài viết có gì đó đáng để suy nghĩ:

[trích]

Nhật Bản không phải thiên đường. Việt Nam không phải địa ngục.

Nhưng xuất khẩu lao động thì đa số rơi vào 1 trong 3 kiểu dưới đây.

Nếu quay lại thời điểm trước khi đi Nhật, bạn sẽ chọn khác không?

1) Cày rồi kẹt vòng lặp vô tận (đa số): Đi Nhật đúng hướng, chấp nhận tầm thường.

Sang Nhật, lao động phổ thông. Làm nhiều, tiết kiệm cực đoan.

Mục tiêu: tiền, không phải kỹ năng, không quan tâm ngôn ngữ, văn hoá, chỉ cần đủ dùng, đủ làm việc.

Về Việt Nam: xả stress, chữa lành. Xài tiền nhanh (nhà, xe, cưới, sĩ). Thu nhập trong nước thấp hơn kỳ vọng.

Kết cục: hết tiền → quay lại Nhật. Lặp lại chuỗi: cày – xài – hết – cày.

2) Cày rồi thoát khỏi vòng lặp (thiểu số): 

– Đi Nhật để nâng cấp bản thân, trước khi nâng cấp tài khoản ngân hàng.

Khác biệt nằm ở trong lúc cày, họ làm thêm 3 việc:

– Học tiếng Nhật tới mức dùng được hoặc khá đến giỏi, không chỉ để sinh tồn.

– Học từ chính công việc mình đang làm, vừa làm vừa hiểu nghề, hiểu cách làm việc và văn hoá.

– Giữ tiền, học cách dùng tiền thông minh. Chấp nhận vừa học vừa làm. Bỏ tiền cho các khoá học, sách vở, kỹ năng mềm. Mấy siêu nhân còn học đại học trực tuyến 👍

Khi về Việt Nam: có vốn + có kỹ năng. Thời gian ở Nhật chỉ là bệ phóng. Việt Nam mới là nơi dùng những thứ đó.

3) Sai ngay từ đầu (đau khổ nhất):

Lý do đi Nhật đã sai từ gốc, vì tư duy ngắn hạn ngay từ đầu. Sang Nhật với tâm thế: đi kiếm tiền nhanh.

Không xác định học gì, lên trình độ gì.

Chọn ngành chỉ vì dễ đi, ít cần ngoại ngữ xác định lương bèo bọt còn có thể là ngành độc hại hoá chất hay nguy hiểm.

5–7 năm trôi qua: tiền có, nhưng bản thân không khác gì ngày xưa. Về Việt Nam thì lương thấp, không muốn về. Ở Nhật thì chán, vì chính mình ko thấy phát triển lên. Không biết bước tiếp kiểu gì.

Nhật không giữ ai lại và Việt Nam cũng không đuổi ai đi. Chỉ có ai đó tự mắc kẹt trong vòng mình chọn thôi.

Xuất khẩu lao động tự nó không sai.

Đó là một lối đi, nhất là khi tuổi trẻ còn mơ hồ.

Chưa biết bắt đầu từ đâu. Nhưng sẽ trở thành sai lầm nếu chỉ đổi sức lấy tiền, mà không đổi trình độ, kỹ năng, hay cả mối quan hệ và văn hoá sống.

À quên còn kiểu thứ 4: Làm việc sinh sống như người Nhật sống lâu sống thọ, sống vui vẻ sống yêu đời, sống bền vững, sống trường tồn sống ra cái visa vĩnh trú, sống ra cái quốc tịch, rồi người Việt Nam nhưng về Việt Nam phải xin visa kiểu này thuộc dạng VIP xin phép ko bàn đến.

Bài viết đậm chất "self-help" này được viết lúc tỷ giá yên 166, rất thích hợp đi du lịch Nhật Bản.

[/trích]  



Thứ Tư, 28 tháng 1, 2026

Giảm thiểu "cái con củ cải gì cũng dính đến Tàu Khựa"

Tiếp theo cái thông tin Sữa - Chuỗi cung ứng - Chết bởi tay Trung Cộng mình mới thử hỏi cháu GROK xem làm sao để tránh bị dính đến Tàu Khựa, thì được câu trả lời thế này:

Cách thực tế để giảm thiểu (không phải tránh 100%, nhưng giảm đáng kể) khi mua ở siêu thị Nhật (như Aeon, Ito-Yokado, Life, Seiyu, hoặc Matsumoto Kiyoshi/ Don Quijote, vân vân... ở Nhật Bản)

Ưu tiên sản phẩm nhấn mạnh nguồn nguyên liệu nội địa:

国産 Quốc Sản = sản xuất tại Nhật / nguyên liệu Nhật.

国内産 Quốc Nội Sản = nguyên liệu trong nước.

北海道産 Bắc Hải Đạo Sản, 沖縄産 Okinawa Sản... → nguồn cụ thể từ vùng Nhật.

Ví dụ: Nhiều thực phẩm bổ sung (supplement), mỹ phẩm, thực phẩm dùng 米 (gạo Nhật), 酒 (sake), 昆布 (kombu), 馬油 (horse oil từ Hokkaido), 米ぬか (rice bran) – thường ghi rõ 100% Quốc Sản 国産.

Chọn thương hiệu Nhật cao cấp, ít phụ thuộc Tàu Khựa:

FANCL, DHC (supplement): Nhiều dòng nhấn mạnh nguyên liệu tự nhiên Nhật (như collagen từ cá Nhật), nhưng vẫn check nhãn hàng.

SHIRO, NADESHIKO Rice Series, RICE FORCE, MAIHADA (KOSE): Mỹ phẩm dùng gạo Nhật 100%, sake, hoặc nguyên liệu Hokkaido – ít dính Tàu Khựa.

NaturaGlacé, Hana Organic: Vegan, organic, ưu tiên nguyên liệu Nhật hoặc certified organic (không phải Tàu Khựa).

Imabari towels, đồ gia dụng cao cấp: Nhiều "Made in Japan" thực sự 100% nguyên liệu nội địa.

Tránh hàng giá rẻ bất thường (như supplement dưới 1000 yên/hộp lớn) – dễ OEM từ Tàu Khựa.


Mẹo kiểm tra nhanh tại siêu thị:

Scan barcode bằng app như "Yuka" (có tiếng Nhật), "Open Food Facts", hoặc "Google Lens + Translate" → hiển thị thành phần, nguồn gốc nếu có dữ liệu.

Barcode bắt đầu bằng 49 = Made in Japan (490-499), nhưng chỉ áp dụng sản phẩm hoàn chỉnh, không phải nguyên liệu.

Hỏi nhân viên: Ở Matsumoto Kiyoshi hoặc cửa hàng lớn, dùng máy Translate nói "この商品の原料は中国産ですか?" (Kono shōhin no genryō wa Chūgoku-san desu ka?) – "Nguyên liệu của sản phẩm này có từ Tàu Khựa không?" Nhiều nhân viên thân thiện, sẽ kiểm tra hoặc chỉ sản phẩm Quốc Sản 国産.

Mua ở khu "国内産 Quốc Nội Sản" hoặc "地元産 Địa Nguyên Sản" trong siêu thị (thường có biển riêng cho rau củ, thực phẩm tươi, một số supplement).


Hà Nam Ninh tôi thường mua rau, củ, quả: Mua đồ tươi, mùa nào thức ấy, đừng mua những thứ không đúng mùa.

Khi đi siêu thị ở Nhật mua đồ, tôi thường đọc nhanh thành phần của nó, chỉ cần có một trong các thành phần ghi chữ Trung Cộng (中国) là tôi vất xuống liền.

Ví dụ như trong hình dưới là nhãn mác của sản phẩm mật ong của hãng SAKURA-HONEY, chỗ có gạch chân màu đỏ (gạch chân do tôi vẽ thêm vào), họ viết rõ là "nguyên liệu: mật ong (Trung Cộng, Argentina, New Zealand, Canada,...) túm lại là ngoại nhập.

Một đặc điểm nữa là khi bạn nhìn ở quầy bày sản phẩm, những sản phẩm Quốc Sản 国産 thường có giá đắt gấp đôi những sản phẩm có nguyên liệu ngoại nhập.

Vì vậy, khi mua đồ tôi thường xem sản phẩm đắt trước. Nếu sản phẩm đắt mà có thành phần Tàu Chệt thì khỏi nghía đến những thứ rẻ hơn chi cho mất công.