Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2026

Vũ Linh - TẠI SAO TRUMP ĐÁNH THẦN QUYỀN IRAN?

Bài của Vũ Linh trên Diễn Đàn Trái Chiều:

Trước hết phải nói qua về quyết định của TT Trump.

Dĩ nhiên trong tư cách tổng thống, người có quyền quyết định tối hậu là Trump. Nhưng trước đó, hiển nhiên là ông đã tham khảo ý kiến của cả chục, cả trăm cố vấn, phụ tá, tổng cộng có thể đã có cả ngàn năm kinh nghiệm học và hành, và trước đó nữa, Trump cũng đã dạm ý của cả ngàn chuyên viên cấp tiến sĩ, thạc sĩ gì đó, thức trắng đêm đọc, nghiên cứu, phân tích cả tỷ dữ liệu -có khi còn nhiều hơn dữ liệu của AI- với sự phụ giúp của cả giàn mấy điện tử tối tân nhất các khoa học gia có thể nghĩ ra.

Bây giờ, ta bàn về quyết định của TT Trump. Đây là TT đầu tiên dám làm cái gì chống Thần Quyền Iran, khác xa với các ông tiền nhiệm chỉ giỏi đánh võ miệng.


Ta bàn qua những lý cớ 'chính thức' do Trump đưa ra.

I) Vũ khí nguyên tử

Trên căn bản, cái lý cớ quan trọng nhất TT Trump đưa ra để biện bạch việc đánh Iran là chặn đứng không cho Iran có cơ hội trở thành một cường quốc hạt nhân. 

Trên thế giới hiện nay, đã có cả chục quốc gia có khả năng chế tạo ra vũ khí nguyên tử, tại sao lại phải quyết chí cản Iran như vậy? Chỉ vì Iran đã là một quốc gia cực kỳ nguy hiểm cho thế giới, là một đe dọa thường trực cho thế giới, đã từng bị cả thế giới liệt kê vào loại quốc gia bảo trợ khủng bố và trên thực tế đã làm vậy khi tung tiền dầu hỏa ra nuôi dưỡng các nhóm khủng bố cuồng tín nhất như Hamas, Hezbollah, ISIS,... 

Đó là lý cớ nền tảng của Trump khi ra tay đánh Iran. Tuy nhiên, nghĩ cho cùng, hình như có cái gì không ổn trong lý luận này.

Cách đây vài tháng, cả Mỹ lẫn Do Thái đã đánh bom Iran, rồi hô hoán đã phá nát hệ thống nghiên cứu và sản xuất vũ khí nguyên tử. Nếu không phá nát mọi kế hoạch làm bom nguyên tử thì ít nhất cũng trì hoãn mọi kế hoạch sản xuất vũ khí cả vài năm là ít. Vậy tại sao chỉ vài tháng sau là chuyện lại... đâu vào đấy, Iran vẫn là đe dọa nguyên tử, tuần tới sẽ có bom nguyên tử có thể tiêu diệt Do Thái trong chớp mắt và thậm chí còn bắn tới cả Mỹ luôn. Có cái gì chéo cẳng ngỗng thì phải.

Nôm na ra, theo ý kẻ này, lý cớ này có vẻ không ổn lắm.

II) Chế độ độc tài tàn bạo

Gần đây, Iran đã bị khủng hoảng chính trị lớn khi cả vạn dân -đặc biệt là sinh viên trẻ- đã ào ạt xuống đường biểu tình chống độc tài thần quyền. Dĩ nhiên các giáo chủ điên không ngồi yên để chịu mất job, mất ảnh hưởng, nên đã thẳng tay đàn áp.

Sau khi các cuộc biểu tình chống ngày càng mạnh, thì các giáo chủ điên thẳng tay đàn áp bằng cảnh sát, ngục tù và súng đạn. Theo các chuyên gia, có thể đã có tới trên 30.000 sinh viên biểu tình bị cảnh sát bắn chết trong các cuộc biểu tình, và cả trăm ngàn bị thương, hay bị bắt tù, tra tấn, đánh đập tàn bạo nhất. Cả thế giới dĩ nhiên bị sốc, nhưng dĩ nhiên không kém, vẫn ngồi im re nhìn, lên án, ngồi nhìn tiếp, rồi lại lên án, v.v... Tuồng hát chính trị không bao giờ hạ màn.

TT Trump vẫn là lãnh đạo thế giời duy nhất dám cả gan công khai lên án, hăm dọa Mỹ sẽ can thiệp để cứu dân Iran. Các nhóm chống đối chế độ độc tài của các giáo chủ điên biết chỉ có Trump mới giúp họ được, nên công khai lên tiếng kêu gọi Trump giúp, cứu dân Iran. Ngay cả ông thái tử sau hơn nửa đời ngáp gió tị nạn bên Anh, cũng đã lên tiếng sẵn sàng hy sinh về làm vua cứu nước.

Để rồi cuối cùng Trump can thiệp thật. Và cả vạn dân Iran từ trong nước tới tị nạn ngoài nước, ồn ào xuống đường ăn mừng và cám ơn Trump. Các lãnh đạo thế giới bối rối không biết phải làm gì. Chống Trump thì không ổn vì cả thế giới, nhất là dân Iran hoan nghênh Trump, chỉ có Putin, Tập, Jane Fonda và đám vẹt tị nạn cuồng chống Trump là lo chửi Trump, bênh  vực bàn tay đẫm máu của đám giáo chủ điên; mà ủng hộ Trump thì còn khó hơn nữa. Cái tên Trump này không cho cả thế giới đè con bò Mỹ ra vắt sữa, nhìn cái bản mặt Trump là đã bực rồi, làm sao ủng hộ được. Chưa kể nhiều quốc gia, nhất là trong Liên Âu, nghe tới đám Hồi giáo cuồng tín là tay chân đã bủn rủn, sợ bị đánh rồi, làm gì dám chống.

Thế đấy, nhưng nghĩ cho cùng, cái lý cớ Trump đánh Iran để cứu dân Iran khỏi nạn độc tài quá khích cuồng điên, cũng có vẻ không ổn lắm. Việc cứu dân Iran hình như là một hậu quả phụ của việc đánh Iran chứ không phải là lý do chính.

Trên thế giới ngày nay, cả trăm triệu dân đang sống trong những chế độ độc tài sắt máu nhất, như dân Tây Tạng, dân Ngô Duy Nhĩ dưới tay CS Tàu, dân Việt ta dưới tay một đại tướng công an, dân Cuba dưới tay đám đệ tử của Castro, dân Bắc Hàn dưới tay cha con nhà họ Kim, cả chục xứ độc tài thô bạo nhất Phi Châu,... Tại sao Trump không can thiệp để cứu họ? Mà chỉ lo cứu dân Iran, là khối dân nói chung cũng chẳng mấy thiện cảm với Mỹ?

Nôm na ra, nói Trump đánh Iran để cứu dân Iran nghe cũng không ổn.

III) Bảo vệ Do Thái

Một con vẹt ngớ ngẩn hùng hổ viết "Trump bưng bô, làm tay sai nghe lệnh Netanyahu..." trong khi một con vẹt khác khẳng định "Con Chó Do Thái Pitbull Netanyahu & Ông chủ Mỹ Donald Trump". Chỉ cần bấy nhiêu đã thấy rõ trình độ của đám vẹt, khỏi bàn thêm.

Mối liên hệ Mỹ-Do Thái hết sức phức tạp. Kể từ ngày Do Thái ra đời sau Thế Chiến II, thì tất cả các TT Mỹ đều bị trói chặt vào sự sống còn của Do Thái. Do đó, nói Trump đánh Iran để bảo vệ Do Thái không sai lắm. Nhưng không hẳn giải thích việc đánh Iran mạnh bạo như hiện nay. 

Thực tế mà nói, nhiều người không tin Iran có khả năng một mình đánh Do Thái. Đánh bằng drones hay hỏa tiễn thì như Iran đã làm từ khi cuộc chiến bắt đầu, khó gây tổn hại đáng kể cho Do Thái. Chỉ có mang cả chục sư đoàn 'Vệ Binh Cách Mạng Hồi Giáo' qua đánh thì may ra nhưng không dễ chút nào. Iran không giáp ranh với Do Thái, muốn mang lính qua đánh, con đường duy nhất là phải đi qua nhiều nước như Iraq, Syria, Lebanon, Jordan, là những nước đã từng có chiến tranh với Do Thái và đều đã bị Do Thái đánh tan tát nhiều lần. Chưa kể Iran đánh Do Thái sẽ bắt Mỹ và Âu Châu như Anh, Pháp phải tham chiến cứu Do Thái vì Do Thái chính là do các xứ này thành lập ra, bây giờ đương nhiên có trách nhiệm bảo vệ sự tồn vong của Do Thái. Ít ai tin Iran điên khùng tới mức dám đánh cả Mỹ và Liên Âu, trong khi không có gì bảo đảm các xứ Trung Đông như Iraq, Syria, Jordan sẽ tiếp tay vì những xứ này đều không thân thiện gì với Iran, và theo một hệ Hồi giáo khác với Iran.

Cho dù Do Thái và Mỹ ra chiêu "tiên hạ thủ vi cường" (ra tay hạ thủ trước để tự cường), cũng vẫn khó giải thích việc đánh Iran để bảo vệ Do Thái.


IV) Lý do thật là gì? Trung Cộng chăng?

Khi những lý do có vẻ chính đáng nêu trên không vững thì câu hỏi hiển nhiên vẫn là tại sao Trump đánh Iran.

Ta nhìn qua vấn đề địa chính trị -geopolitics.

Trung Đông với khối Hồi giáo Ả Rập là một vùng chiến lược huyết mạch của thế giới:

- Khối dân Ả Rập Hồi Giáo được ước lượng khoảng 500 triệu người mà hầu hết đều là dân rất cuồng tín về tôn giáo, quá khích trong chính trị, nóng nảy trong xử thế chung, và ngang tàng trong tinh thần độc lập tự chủ. Trung Đông đã là mồ chôn của không biết bao nhiêu đế chế ôm mộng khống chế vùng này, từ Alexandre The Great thời Hy Lạp cổ tới CS Liên Xô, rồi George Bush của Mỹ.

- Trung Đông là thánh địa của hơn hai tỷ người theo Hồi Giáo trên thế giới.

- Trung Đông là kho dầu lớn nhất thế giới trong khi bất kể mọi tiến bộ về khoa học, dầu xăng vẫn là nguyên liệu sinh tử của cả thế giới.

- Trung Đông cũng là vùng chiến lược của cả thế giới, nằm ngay giữa Âu Châu, Á Châu và Phi Châu, kiểm soát hải lộ yết hầu của thế giới là kênh đào Suez.

Trong cái vùng chiến lược sinh tử đó, có thể nói có 4 đại cường quan trọng nhất là Ai Cập, Ả Rập Saoud, Thổ Nhĩ Kỳ và Iran. Chính sách và đường hướng chính trị của những quốc gia đó định đoạt hướng đi chung cho cả nhân loại, và là yếu tố quyết định chiến tranh hay hòa bình cả thế giới. Đó chính là nguyên nhân từ thời Hy Lạp qua thời Xô Viết, ai cũng muốn kiểm soát hay có ảnh hưởng lớn trong vùng phải nói là bát nháo, rối loạn triền miên này.

Hiện nay, về bốn quốc gia lớn của vùng:

1) Ai Cập EGYPT dưới tay một tổng thống xuất thân là một ông tướng độc tài Abdel Fattah El-Sisi: ổn định trong nước, chấp nhận 'sống chung' với Do Thái, trung lập tuy tương đối thân thiện với Mỹ. Tập trung khai thác quyền kiểm soát quân sự, chính trị và tài chánh vô tận trên kênh đào Suez.

2) Thổ Nhĩ Kỳ Türkiye cũng độc tài dưới bàn tay sắt của TT Recep Tayyip Erdogan, ổn định trong nước, thân thiện với Mỹ và Liên Âu, cũng là thành viên của NATO.

3) Ả Rập Saoud SAUDI ARABIA độc tài dưới vương quyền của vua Salman bin Abdulaziz Al Saud. Giống như Ai Cập, chấp nhận sống chung với Do Thái, chỉ vì muốn tiếp tục yên ổn khai thác nguồn dầu hỏa vô đáy.

4) Chỉ riêng Iran là chẳng giống ai: chìm đắm trong độc tài thần quyền khùng điên nhất, ôm mộng bá chủ Trung Đông, vung tay quậy tung trời khi muốn dùng các nhóm khủng bố cuồng tín Hồi giáo để áp đặt thế lực của các giáo chủ lên toàn thể Trung Đông, trong giấc mơ phục hồi đế chế Ba Tư của mấy ngàn năm trước. Lịch sử nhân loại không thiếu gì những người tu hành nhưng chỉ muốn lợi dụng khai thác thần quyền để chiếm chính quyền, như Hồng Y Richelieu của Pháp, Trí Quang của ta,...

Tất cả các xứ trên đều dưới tay các nhà độc tài, chẳng một ai tôn trọng dân chủ, tự do gì ráo, mà dân của họ cũng có vẻ chẳng thắc mắc lắm về chuyện dân chủ hay quân chủ. Từ đó, có thể nói khái niệm tự do dân chủ dù sao cũng vẫn chỉ là một tiêu chuẩn lớn cho dân Âu Mỹ, chứ chưa hẳn là giấc mơ của dân còn lại trên thế giới. Chính xác hơn, tự do dân chủ là những đòi hỏi của những người... ăn no rửng mỡ, ổn định trong vật chất dư thừa. Chứ còn dân các xứ chậm tiến, ngày lo hai bữa cơm chưa xong, không rảnh để nghĩ tới tự do bầu lãnh đạo.

Nói tóm lại, cả vùng Trung Đông nếu không có Iran thì coi như đã ổn định trong trật tự chính trị thế giới.

TT Trump là người hết sức thực tế. Điều ông quan tâm nhất là ổn định trong trật tự thế giới. Và đi xa hơn nữa, duy trì thế đại cường của Mỹ trước đe dọa của Trung Cộng.

Dầu hỏa của Iran sao? Mỹ không mua một lít nào vì Mỹ sản xuất mỗi ngày gần 14 triệu thùng dầu thô trong khi Iran chỉ sản xuất cỡ 3 triệu thùng mỗi ngày -bằng hơn một nửa mức sản xuất của một tiểu bang Texas (5,6 triệu thùng mỗi ngày). Chưa kể dưới thời Trump, lần đầu tiên Mỹ đã trở thành xứ xuất cảng dầu, ai cần dầu Venezuela hay Iran?

Đàn áp sinh viên Iran sao? Nếu Mỹ không nhúc nhích gì để cứu cả chục triệu dân Tây Tạng, VN, Bắc Hàn, Cuba,... thì cũng chẳng có lý do gì phải cứu mấy ngàn sinh viên Iran.

Dân chủ cho Iran sao? Thẳng thừng mà nói, TT Trump cũng chẳng mấy quan tâm đến cái nạn độc tài thần quyền của các giáo chủ Iran. Mới đây, được hỏi về ý định của Mỹ sau chiến tranh, TT Trump đã thẳng thừng trả lời "Tôi không cần biết chuyện Iran sau này có dân chủ hay không vì chuyện đó thuộc phạm vi quyết định của dân Iran, tôi chỉ cần lãnh đạo Iran thân thiện với Mỹ thôi". Khác rất xa ý định của TT Bush con, muốn 'xây dựng dân chủ' theo mô thức Âu Mỹ trên cả Iraq lẫn Afghanistan để rồi chuộc lấy thất bại ê chề sau khi đã ở lại Iraq và Afghanistan cả chục năm, tốn bạc trăm tỷ.

Triệt hạ đám giáo chủ khùng điên của Iran sao? Thật ra, trong mắt của Trump, đám này chỉ là đám phường chèo múa rối, lợi dụng và khai thác tính cuồng tín tôn giáo của khối dân Iran, chẳng có thể là một đe dọa gì đối với dân Mỹ và nước Mỹ. Trump không quan tâm.

Chặn đứng thế lực quân sự của Iran sao? Khi mà Mỹ chỉ cần hai tuần là đã tiêu diệt gần như trọn vẹn cả hải quân lẫn không quân Iran, thì hiển nhiên, thế lực quân sự của Iran chỉ là trò trẻ con đối với Mỹ. Dĩ nhiên, Iran vẫn còn cả kho hỏa tiễn giấu trong núi để bắn vào các căn cứ quân sự của Mỹ tại Trung Đông, và Mỹ sẽ không dễ dàng triệt tiêu mối nguy này. Nhưng cái giá Iran và Mỹ phải trả không cân đối chút nào. Trong khi Mỹ chỉ có 7 quân nhân tử thương vì trúng đạn hỏa tiễn tại các căn cứ quân sự tại Trung đông ngoài Iran, và 6 nhân viên phi hành đoàn bị chết vì tai nạn khi máy bay tiếp tế xăng của họ bị rớt tại Iraq, thì Iran đã có cả 2-3 ngàn lính không quân, hải quân và bộ binh chết, kể cả GC Khamenei bố, và vô số khác bị thương, kể cả GC Khamenei con.

Bởi vậy mới có thể nói Trump chỉ ưu tư chuyện ổn định thế giới.

Đi xa hơn nữa, Trump cũng nhìn thấy rõ chỗ đứng của Iran trong chiến lược toàn cầu của Trung Cộng. Không phải ngẫu nhiên mà Trump đã đánh cả Venezuela lẫn Iran. Đó chính là hai xứ lớn nhất cung cấp dầu hỏa cho TC (75% dầu nhập cảng của TC đến từ Venezuela và Iran), đồng thời cũng là đầu cầu, cửa ngỏ cho TC vào Mỹ Châu và Trung Đông, hai tử huyệt của Mỹ. Trong kế hoạch chặn TC mà chưa phải đổ bộ đánh thẳng TC, thì chặt tay chân TC phải là ưu tiên số một. Và cái 'tội' của Venezuela cũng như Iran là ... đã là tay chân của Trung Cộng.

Nói tóm lại, ý định của TT Trump khi đánh thần quyền Iran, cũng như khi bắt Maduro của Venezuela chính là chặn các ngõ đường bá quyền thế giới của TC không hơn không kém. Tất cả những biện pháp đối ngoại lớn của Trump chỉ nhắm đúng MỘT mục đích: cản TC. Từ diễn văn chống cộng trước Liên Hiệp Quốc tới yêu cầu Canada chặn di dân Tầu vào Mỹ, tới đòi Panama không cho TC kiểm soát kênh đào, đòi quyền kiểm soát Greenland trước sự nhu nhược của Đan Mạch và Liên Âu, đánh thuế quan nặng trên hàng TC lén vào Mỹ qua ngã Đông Nam Á, ... Tất cả đám vẹt ồn ào la hoảng Trump ôm mộng đế quốc muốn chiếm Canada, Panama, Greenland, hốt dầu của Venezuela và Iran, chỉ chứng minh cho thiên hạ thấy tầm nhìn của chúng không xa hơn đầu mỏ chúng.

Thế thì TC phải phản ứng như thế nào? Theo tin tức thời sự, dĩ nhiên Tập Cận Bình lớn tiếng lên án Trump. Nhưng 'lên án' trong chính trị quốc tế không khác gì ca sĩ hát ca-ra-ô-kê: chẳng ai nghe ngoài ca sĩ tự thưởng thức và phục lăn giọng hát của chính mình, được những bạn thân nhất vỗ tay tán thưởng cho vui lòng bạn, và chờ tới phiên mình được vỗ tay tán thưởng lại.

Một vài chuyên gia la hoảng Trump đánh Iran đã để hở sườn Đài Loan để rồi nếu TC lợi dụng cơ hội, tiến đánh Đài Loan thì Mỹ coi như mất cả chì lẩn chài, không cách nào đánh cả Iran lẫn TC. Nhưng thực tế cho thấy một diễn biến hoàn toàn trái ngược: chẳng những TC bất ngờ ngưng cuộc tập trận hải quân lớn nhất bao quanh Đài Loan, mà Tập lại còn chính thức mời Trump qua Bắc Bình họp tay đôi cuối tháng Ba này (Tin  mới: Trump đã hoãn lại).

Cho đến nay, vẫn chưa ai hiểu rõ Tập tính toán gì trong đầu. Rất có thể Tập đã nhìn rõ sức mạnh quân sự khủng khiếp của Mỹ, đã nhìn thấy rõ các dụng cụ máy móc phòng không điện tử siêu tối tân của TC viện trợ cho Venezuela và Iran đã bị Mỹ chứng minh chỉ là đồ chơi plastic rẻ tiền của TC bán trong các tiệm chạp phô Chinatown. 

Tính toán giải pháp quân sự với Mỹ không thực hiện được, chỉ còn cách mà TC đã sử dụng từ mấy chục năm qua: gặm nhấm kinh tế và ảnh hưởng chính trị, hữu hiệu mà lại có lợi lớn, giúp TC trở thành đại cường kinh tế ngang ngửa với Mỹ không tốn một viên đạn. Một Đài Loan nghĩa lý gì so với ảnh hưởng và lợi lộc từ khắp thế giới? Hù dọa đánh Đài Loan chỉ là... hù dọa để giữ thể diện chính trị, không hơn không kém.

Cuộc chiến đánh Iran chỉ là một mặt trận trong chiến tranh chống Tầu cộng của TT Trump. TC muốn chiếm Iran làm bàn đạp để khống chế cả Trung Đông và khối hồi giáo? Trump sẽ tặng cho TC một bãi tha ma.  

Đánh TC qua Iran không dễ mà còn phải trả giá khá cao. TT Trump hiển nhiên đã chấp nhận cái giá đó, chấp nhận các kế hoạch kinh tế của ông phải tạm mất ưu tiên, xăng và nhiều thứ khác có thể sẽ tăng giá mạnh trong những ngày tới. Trong mắt của Trump, giá xăng không là gì trước nguy cơ Tầu cộng thống trị cả thế giới. Ưu tiên của Trump hiển nhiên đã đặt đúng chỗ.

Trong suốt bốn năm nhiệm kỳ đầu, TT Trump không gây ra chiến  tranh mới. Trong hơn một năm đầu nhiệm kỳ này, TT Trump đánh Venezuela và Iran. Cả hai đều là tay sai TC, có ngẫu nhiên không?

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

Có phải đồng chí đã chọn phe man rợ?

Lục lọi trong mớ hỗn độn kiến thức của bản thân, tôi không hề tìm thấy một LỢI ÍCH nào mà chính quyền Thần Quyền Tà Quyền Man Rợ ở Trung Đông đã cung cấp cho Đất nước Tổ quốc Việt Nam.

Thậm chí đối với nhiều người Việt, họ còn chẳng quan tâm xem cái chính quyền Thần quyền đó được định vị ở đâu trên bản đồ thế giới.

Thế nhưng.

Hôm nay Tà Quyền mang một vận động viên đấu vật 19 tuổi ra treo cổ chỉ vì Saleh Mohammadi đã tham gia biểu tình BẤT BẠO ĐỘNG chống chính quyền Tà quyền hồi tháng Một năm 2026. Nên nhớ hồi tháng Một 2026 Tà quyền cũng đã giết chết hàng chục ngàn người biểu tình.

Phản ứng với việc Tà quyền treo cổ Saleh Mohammadi thì truyền thông dòng chính ở Đông Lào đã làm gì?

Nếu chúng ta tìm cụm từ "Tà Quyền treo cổ Saleh Mohammadi" thì kết quả trên trang đầu tiên là không có một tờ truyền thông dòng chính nào. Báo Mới không phải, Facebook không phải, Instagram cũng không phải.



Nếu chúng ta tìm cụm từ  "Iran treo cổ Saleh Mohammadi" thì kết quả trên trang đầu tiên là có một trang duy nhất thuộc dòng chính trang 24h chuyên mục thể thao. Xin thưa, chuyện này không liên quan đến thể thao nhé!



Cái sự nhu nhược và hèn nhát ở đây là, đồng chỉ 24h giật tít "Tội Tày Đình", nghĩa là:

1) Báo chí có quyền kết tội chứ không phải tòa án.

2) Chỉ biểu tình bằng mồm thôi cũng là Tội Tày Đình, ê... chú Báo, mày hèn nhát và sợ hãi đến vậy sao, mày không có não để phản biện nên mày qui chụp Tội Tày Đình cho người ta.


Khi theo Link Nhà vô địch đấu vật 19 tuổi phạm tội tày đình, bị hành quyết công khai ở Iran đi vào trang 24h, thì quảng cáo che mất một nửa như thế này, đọc kiểu gì?



Thứ Ba, 17 tháng 3, 2026

Nỗi ô nhục mang tên Phan Văn Giang

Bọn Tàu Khựa nó không hề VÔ TÌNH chọn ngày tập trận chung với Hải Quân Việt Cộng đúng vào dịp kỷ niệm 64 chiến sĩ hy sinh đâu.

Nhưng mà bọn chóp bu của bộ quốc phòng quên nhanh quá!


 

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2026

VÔ DANH - KHI NGƯỜI GHÉT CHIẾN TRANH BUỘC PHẢI ĐÁNH

Cảm tưởng thực sự của Hà Nam Ninh tôi là cảm thấy khá bất bình khi mà truyền thông dòng chính ở Mỹ cực kỳ coi nhẹ tầm quan trọng của trận đánh này.

Và đương nhiên, truyền thông dòng chính ở Nhật Bản vốn tẻ nhạt lại càng tẻ nhạt hơn nữa khi mà họ chỉ chọn cái cách lựa chọn một số bài tẻ nhạt của truyền thông dòng chính Mỹ để dịch lại rồi trình bày.

Ở chiến tuyến ngược lại thì bọn tạm gọi là "Hồng Vệ Binh giỏi tiếng Việt thì chửi um bọn Mỹ và bênh vực cho chế độ Thần Quyền Hung Đồ Độc Tài ở Ba-Tư" - Bọn Hồng Vệ Binh nó làm theo lệnh thôi, chứ tôi không tin người dân bình thường ở Việt Nam lại đi bênh vực cho một chính quyền thẳng tay giết chết chính dân của họ chỉ biểu tình bằng mồm không có tấc sắt trong tay. Một chính quyền phải dùng bạo lực để đàn áp tiếng nói của người dân là một chính quyền Tàn Bạo nhưng Hèn Nhát.

Để trình bày về sự vô cùng quan trọng của trận đánh này, Hà Nam Ninh copy nguyên văn bài viết của tác giả VÔ DANH vào dưới đây.

=====================================

VÔ DANH - KHI NGƯỜI GHÉT CHIẾN TRANH BUỘC PHẢI ĐÁNH

Tôi nhớ rõ nhiệm kỳ đầu của tổng thống Trump. Bốn năm. Không một cuộc chiến tranh mới nào. Trong khi mọi đời tổng thống trước đó — dù Cộng hòa hay Dân chủ — đều để lại ít nhất một cuộc xung đột quân sự mới. Trump thì không. Ông đàm phán với Kim Jong-un. Ông ký Hiệp Định Abraham. Ông nói trước toàn dân rằng ông muốn mang lính về nhà, không phải gửi lính đi chết. Đó không phải lời nói suông. Bốn năm không có chiến tranh mới là bằng chứng.

Vậy tại sao, ở nhiệm kỳ hai, người đàn ông ghét chiến tranh ấy lại ra lệnh tấn công Venezuela vào đêm 3 tháng 1 năm 2026, bắt sống Maduro, rồi chưa đầy hai tháng sau đó phối hợp với Israel dội bom hủy diệt kho vũ khi hạt nhân của Iran?

Câu trả lời nằm trong một nghịch lý mà nhiều người không chịu hiểu: đôi khi, để giữ hòa bình, bạn phải sẵn sàng đánh. Và phải đánh trước khi quá muộn.

Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham, trong cuộc phỏng vấn trên Fox News với Sean Hannity, đã nói một câu mà tôi nghĩ mọi người cần nghe kỹ: khi Trump biết Iran sắp có 10 quả bom hạt nhân, ông hành động. Không chần chừ. Không họi ý kiến Liên Hiệp Quốc. Không chờ một nhiệm kỳ nữa để người kế nhiệm giải quyết. Ông hành động.

Nhiều người sẽ hỏi: tại sao phải vội? Tôi xin hỏi ngược: bạn có hình dung được thế giới sẽ như thế nào nếu chế độ Giáo chủ Iran có trong tay mười đầu đạn hạt nhân? Một chế độ thần quyền đã công khai tuyên bố muốn xóa sổ Israel khỏi bản đồ, tài trợ Hezbollah, Hamas, và hàng loạt nhóm khủng bố khắp Trung Đông. Một chế độ có tên lửa đạn đạo tầm xa, và giờ lại sắp có đầu đạn hạt nhân để gắn lên đó.

Graham nói thẳng: “Trump không phải Obama, không phải Biden. Nếu chúng ta chờ thêm, họ sẽ làm giàu uranium lên 90% và cả thế giới sẽ bị bắt làm con tin. Bạn lo giá xăng tăng ư? Hãy tưởng tượng thế giới sẽ ra sao nếu Iran có mười quả bom. Khốn khổ. Họ sẽ giữ cả nhân loại làm con tin, và rồi họ sẽ hủy diệt Israel. Một cuộc diệt chủng là đủ rồi.”

Câu nói ấy nghe tàn nhẫn, nhưng bạn hãy nghiền ngẫm. Obama ký thỏa thuận hạt nhân JCPOA năm 2015, tin rằng ngoại giao sẽ giải quyết. Kết quả? Iran rút khỏi thỏa thuận, tiếp tục làm giàu uranium, và đến cuối năm 2025 đã có lượng uranium làm giàu 60% đủ để chế tạo nhiều đầu đạn. Chỉ cần nâng lên 90% nữa thôi — và với công nghệ họ đã có, việc đó chỉ là vấn đề thời gian. Trump nhìn vào con số ấy và hiểu rằng: cửa sổ hành động đang đóng lại. Nếu không đánh bây giờ, sẽ không bao giờ đánh được nữa.

Ngày 28 tháng 2 năm 2026, Mỹ và Israel phối hợp tấn công. Giáo chủ tối cao Ali Khamenei thiệt mạng. Cơ sở hạt nhân Natanz và hàng loạt địa điểm hạt nhân khác bị dội bom. Đúng, giá dầu vượt 100 đô một thùng. Đúng, eo biển Hormuz bị Iran đóng. Đúng, Iran bắn trả tên lửa vào căn cứ Mỹ ở Vùng Vịnh. Cái giá là lớn. Nhưng cái giá của việc không làm gì sẽ lớn hơn gấp vạn lần.

Graham nói : “Tiền đầu tư tốt nhất mà Mỹ từng bỏ ra. Phá hủy một chế độ phát xít tôn giáo đang tìm cách chế tạo vũ khí hạt nhân để đe dọa nước Mỹ — đó là một khoản đầu tư xứng đáng.”

Hai tháng trước khi đánh Iran, Trump đã thực hiện một nước cờ mà nhiều người không ngờ tới: đêm 3 tháng 1 năm 2026, lực lượng đặc biệt Mỹ tấn công Caracas, bắt sống Nicolás Maduro và vợ ông ta, đưa về New York để đối mặt cáo buộc buôn ma túy. Trump tuyên bố: “Sự thống trị của Mỹ ở Tây bán cầu sẽ không bao giờ bị nghi ngờ nữa.”

Nhiều người chỉ thấy bề mặt: Mỹ lật đổ một nhà độc tài. Nhưng nếu bạn đọc sâu hơn, bạn sẽ thấy một bàn cờ địa chính trị tiình vi hơn nhiều. Venezuela có trữ lượng dầu mỏ đã được chứng minh lớn nhất thế giới: 300 tỷ thùng, chiếm 17% toàn cầu. Và ai là khách hàng lớn nhất của Maduro? Trung Quốc. Mỗi ngày hơn 600.000 thùng dầu Venezuela chảy về Bắc Kinh. Maduro gặp đặc phái viên Trung Quốc Khâu Tiểu Kỳ chỉ vài giờ trước khi bị bắt. Vài giờ. Nghĩ lại đi.

Maduro không chỉ là nhà độc tài. Ông ta là mắt xích trong cái mà Washington gọi là “mạng lưới năng lượng thù địch”: Venezuela cung cấp dầu cho Trung Quốc, Iran cung cấp xăng tinh chế và linh kiện cho Venezuela, hai chế độ này hỗ trợ nhau lách lệnh trừng phạt của Mỹ, và cả hai đều là đồng minh chiến lược của Bắc Kinh. Bắt Maduro không chỉ là bắt một kẻ buôn ma túy — mà là chặt đứt một cánh tay của Trung Quốc ở Tây bán cầu.

Và bây giờ chúng ta đến phần quan trọng nhất, phần mà Graham đã nói toạc ra trên Fox News và nhiều người vẫn chưa chịu nghe:

“Venezuela và Iran chiếm 31% trữ lượng dầu mỏ toàn cầu. Chúng ta sẽ có quan hệ đối tác với 31% trữ lượng đã biết của thế giới. Đây là cơn ác mộng của Trung Quốc. Đây là một khoản đầu tư tốt.”

Ba mươi mốt phần trăm. Bạn hãy để con số đó ngấm vào. Venezuela có trữ lượng lớn nhất thế giới, khoảng 17%. Iran đứng thứ ba hoặc tư, khoảng 10-14% tùy nguồn. Cộng lại: gần một phần ba trữ lượng dầu đã biết của hành tinh. Và cả hai nước này, cho đến trước khi Trump hành động, đều nằm trong quỹ đạo của Bắc Kinh.

Trung Quốc nhập khẩu gần 75% nhu cầu dầu. Đó là gót chân Achilles của họ. Nếu bạn kiểm soát nguồn cung, bạn kiểm soát người mua. Và đây chính là cái mà Trump đang làm: không cần đánh Trung Quốc trực tiếp — chỉ cần siết năng lượng. Kiểm soát Venezuela để cắt nguồn dầu giá rẻ mà Bắc Kinh đang hưởng. Thay đổi chế độ Iran để đưa Trung Đông vào quỹ đạo Mỹ. Kết quả: các quốc gia sản xuất dầu lớn nhất thế giới — Saudi Arabia, UAE, Iraq, Kuwait, Venezuela, và nếu thành công, cả Iran — đều nằm trong hệ sinh thái của Mỹ. Sáu trên bảy quốc gia có trữ lượng dầu lớn nhất. Trung Quốc bị bịt thở.

Bạn có thấy không? Đây không phải một cuộc chiến tranh bốc đồng. Đây là một chiến lược năng lượng toàn cầu — và nguồn gốc của nó là sự thấu hiểu rằng: ai kiểm soát dầu, người đó kiểm soát thế kỷ 21.

Mưu Đồ Bá Chủ Của Bắc Kinh — Điều Không Ai Nói To

nhưng ai cũng nhận ra rằng Bắc Kinh không có tham vọng chiếm lãnh thổ bằng quân sự kiểu cũ. Họ chơi một ván cờ khác: kiểm soát bằng kinh tế, bằng năng lượng, bằng cơ sở hạ tầng, bằng nợ. Sáng kiến Vành đai và Con đường không phải là dự án nhân đạo — nó là mạng lưới kiểm soát. Cảng biển, đường ray, đường ống dầu, cáp quang — tất cả dẫn về Bắc Kinh.

Và chìa khóa của toàn bộ bàn cờ ấy là năng lượng. Trung Quốc không có đủ dầu để tự nuôi nền kinh tế khổng lồ của mình. Họ phải mua từ bên ngoài, và ba nguồn cung lớn nhất của họ là: Trung Đông, Nga, và Venezuela. Khi Trump kiểm soát Venezuela và thay đổi chế độ Iran, ông không chỉ đang bảo vệ Mỹ — ông đang chặt hai trong ba nguồn sống của Trung Quốc.

Nghĩ về điều này. Nếu Mỹ kiểm soát dầu Venezuela và đưa Iran vào quỹ đạo thân Mỹ, thì Trung Quốc chỉ còn phụ thuộc vào Nga. Và Nga đang sa lầy ở Ukraine, kinh tế suy kiệt, không còn ở thế mạnh để mặc cả với Bắc Kinh. Kết quả: Trung Quốc bị cô lập về năng lượng. Và một Trung Quốc thiếu dầu là một Trung Quốc không thể đe dọa Đài Loan, không thể bành trướng Biển Đông, không thể thách thức Mỹ. Graham nói đúng: đây là cơn ác mộng của Bắc Kinh.

Và Trump hiểu điều đó từ đầu. Ông không đánh vì thích đánh. Ông đánh vì đó là cách duy nhất để chặn Bắc Kinh mà không cần bắn một phát súng nào vào Trung Quốc.

Tôi biết nhiều người sẽ bảo: “Nói hay lắm, nhưng có người chết.” Đúng. Chiến tranh luôn có người chết. Và đó là lý do tôi muốn bạn hiểu cái logic của người ra quyết định.

Trump đứng trước hai lựa chọn. Lựa chọn một: không làm gì, để Iran hoàn thành chương trình hạt nhân, để Maduro tiếp tục bán dầu cho Trung Quốc và làm cầu nối cho ma túy vào Mỹ, để Bắc Kinh tiếp tục bành trướng âm thầm. Kết quả: năm năm nữa, Iran có bom hạt nhân, Trung Quốc kiểm soát mạng lưới năng lượng toàn cầu, và Mỹ không còn có thể làm gì được nữa.

Lựa chọn hai: hành động ngay. Chịu cái giá ngắn hạn — giá dầu tăng, dư luận chỉ trích, thế giới phản đối — để đổi lấy một thế giới không có Iran hạt nhân, không có Maduro, và Trung Quốc bị kiềm chế về năng lượng.

Trump chọn lựa chọn hai. Và nói thẳng: Obama sẽ không bao giờ dám. Biden sẽ không bao giờ dám. Không phải vì họ nhân hậu hơn, mà vì họ sợ cái giá chính trị hơn sợ hậu quả chiến lược. Trump thì ngược lại: ông chấp nhận bị mắng để làm điều cần làm.

Graham nói : “Donald Trump đang tái lập lại trật tự thế giới theo cách mà không ai có thể mơ được chỉ một năm trước. Quân đội chúng ta là mạnh nhất mọi thời đại.”

Người La Mã có câu: “Si vis pacem, para bellum” — muốn hòa bình, hãy chuẩn bị chiến tranh. Hai nghìn năm rồi mà câu nói ấy vẫn đúng như ngày hôm qua.

Trump không muốn chiến tranh. Tôi tin điều đó không phải vì ông nói, mà vì thành tích nhiệm kỳ một của ông chứng minh. Bốn năm không chiến tranh mới là bằng chứng mạnh hơn mọi lời nói. Nhưng ông cũng hiểu rằng hòa bình không tồn tại trong chân không. Hòa bình cần sức mạnh để bảo vệ. Và khi kẻ thù sắp có bom hạt nhân, khi đồng minh của kẻ thù đang tích trữ vũ khí ngay sân sau nhà bạn, thì hòa bình đòi hỏi bạn phải hành động.

Graham mô tả Trump là “người của hòa bình và kinh doanh,” đang cứu thế giới khỏi “hỗn loạn thực sự.” Có người sẽ cười khi nghe câu đó. Nhưng tôi nghĩ năm mươi năm nữa, khi các sử gia ngồi lại và cân nhắc: một thế giới không có Iran hạt nhân, một Tây bán cầu không còn là sân chơi của Bắc Kinh, một Trung Đông đang chuyển mình — họ sẽ phải thừa nhận rằng những quyết định của Trump đầu năm 2026, dù tàn nhẫn, dù gây tranh cãi, đã thay đổi cán cân quyền lực toàn cầu theo hướng có lợi cho thế giới tự do.

Tôi biết bài viết này sẽ khiến nhiều người khó chịu. Tôi biết có người sẽ bảo tôi biện minh cho chiến tranh. Nhưng tôi không biện minh cho chiến tranh. Tôi giải thích tại sao một người vốn ghét chiến tranh lại buộc phải đánh.

Thế giới không phải là lớp học mẫu giáo nơi mọi người ngồi vòng tròn cầm tay nhau hát. Thế giới là nơi chế độ Giáo chủ Iran chế tạo bom hạt nhân trong lúc tuyên bố sẽ xóa Israel. Là nơi Maduro biến Venezuela thành tiền đồn cho Trung Quốc và trạm trung chuyển ma túy. Là nơi Bắc Kinh âm thầm giăng lưới kiểm soát năng lượng trên khắp hành tinh để một ngày nào đó bóp nghẹt bất kỳ ai dám cản đường.

Trump nhìn vào tất cả những điều đó và nói: không. Không phải dưới thời tôi.

Người ta có thể không đồng ý với cách ông làm. Nhưng không ai có thể nói ông không dám làm. Trong một thời đại mà hầu hết lãnh đạo thế giới chọn an toàn, chọn im lặng, chọn đẩy vấn đề cho người kế nhiệm — Trump chọn đối mặt. Và ông chấp nhận mọi hậu quả.

Giá dầu sẽ hạ. Iran sẽ thay đổi. Venezuela đang thay đổi. Và Bắc Kinh, lần đầu tiên trong hai thập niên, đang mất ngủ.

Năm mươi năm nữa, lịch sử sẽ phán xét. Và tôi tin rằng lịch sử sẽ đứng về phía người dám hành động, không phải người chọn ngoảnh mặt.

Tác giả : Vô Danh.


Thứ Tư, 4 tháng 3, 2026

Iran ~ Venezuela ~ Bắc Hàn ~ Cuba ~ Việt Nam ~ Trung Cộng ~ Nga

Trục liên minh ma quỷ này xem ra Việt Nam là kém ác ôn nhất.

Đặc điểm chung của cái trục này là: Độc Tài Toàn Trị. Biến nhân dân thành con tin.

Trung Cộng là nền kinh tế mạnh nhất, cung cấp sản phẩm giá rẻ cho toàn cầu. Tính ra Trung Cộng là một nước tốt nhất mới đúng vì Trung Cộng giúp dân nghèo toàn cầu có cái đồ để dùng, có quần áo để mặc...

Tuy nhiên, tôi rất ghét Tàu Khựa. Và tôi biết như thế nào là "Chết bởi tay Tàu Khựa".

Bắc Hàn và VN là phên rậu của Tàu Khựa. Nhưng chính Tàu Khựa là thế lực chủ yếu khống chế chương trình hột nhơn của Bắc Hàn.

Nga có nguồn tài nguyên dầu lửa và khí đốt vô hạn. Cứ còn bán được dầu thì Nga vẫn còn tiền để gây chiến tranh.

Kẻ thù chính của Mỹ tại thời điểm này là Tàu Khựa.

Cuba thì chỉ có cái vị trí hiểm yếu ngay yết hầu của Mỹ.

Mỹ bắt Maduro và ném bom Iran là đòn đánh "nhất tiễn hạ nhiều điêu".

1) Chính quyền mới ở Venezuela sẽ biết điều và buộc phải né khỏi con đường độc tài xã nghĩa.

2) Nga và Trung mất vị trí đặt vũ khí nhắm vào Mỹ tại ngay nơi rất gần Mỹ.

3) Nguồn cung dầu mỏ giá rẻ từ Venezuela cho Trung và Cuba chấm dứt.

4) Xóa bỏ chế độ thần quyền độc tài ở Ba-Tư. Chính quyền mới ở Ba-Tư nên biết điều và đừng có dùng thần quyền để cưỡng bức nhân dân nữa.

5) Rốn dầu của cả thế giới bị chặn ở eo biển rộng 33km Hormuz. Mỹ không khóa Hormuz, nhưng chính quyền thần quyền ở Ba-Tư tuyên bố đóng cửa Hormuz.

6) Khi Hormuz bị đóng cửa, kẻ hoảng loạn nhất là chính quyền Trung Cộng.

Trung Cộng đã vừa bị mất nguồn cung dầu giá rẻ ở Venezuela, giờ đây lại bị chặn cửa ở Hormuz. Nơi duy nhất còn có thể bán dầu cho Trung Cộng là Nga.

7) Hàng hóa của Tàu Khựa sẽ không còn có thể tiếp tục rẻ như rác được nữa phải không?




Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2026

Bàn xàm liên quan đến Ba-Tư

Liên quan đến Ba-Tư chúng ta cần tách biệt các thực thể: Nước Ba-Tư. Người dân Ba-Tư. Chính quyền thần quyền hung đồ độc tài "Islamic Republic of Iran".





Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

Do tuyên truyền của Vịt Cộng, nên chúng ta vẫn ngây thơ nghĩ rằng ngày Độc Lập là 2/9/1945

Xin thưa là KHÔNG. Vâng, cái gì LÁO XẠO mà nói hoài nó cũng thành thật.

Nếu quí vị hỏi bất cứ một cháu Ây-Ai nào: "Mày cho bác biết ngày độc lập là ngày nào?" - rất nhanh nó trả lời "2/9/1945" - Đơn giản thôi nó là cái máy học nên đương nhiên cũng bị nhồi sọ như chúng ta.

Chúng ta có quyền tuyên bố độc lập. Nhưng với các thể chế quốc tế thì họ tôn trọng CÔNG PHÁP QUỐC TẾ, mà công pháp thì tôn trọng những văn bản giấy tờ có chữ ký của chánh quyền. Cho dù chánh quyền đó có thực sự đại diện cho 100% nhân dân hay không.

Cũng giống như năm 1958, Công hàm Phạm Văn Đồng "bán" một phần lãnh thổ cho Tàu Cộng. Bây giờ cứ căn cứ vào công hàm đó, chính quyền Vịt Cộng bó tay. Do đó, dù không công khai trước nhân dân, thì chính quyền Vịt Cộng vẫn phải âm thầm thừa nhận chính phủ Việt Nam Cộng Hòa - để đủ tư cách kế thừa - để đi nói chuyện với quốc tế. Thậm chí là một chuyện nhỏ như tòa đại sứ ở Đông Kinh cũng là kế thừa lại tài sản của VNCH.

Thế nên, khi chưa có các văn bản hiệp ước quốc tế thực sự công nhận sự độc lập, thì cái tư cách "thuộc địa" vẫn nằm đó. Để đến lúc nào đó, "mẫu quốc" có quyền thôn tính lại mà quốc tế không dám phản ứng. Giống như Tàu Chệt vẫn cứ nói "Đài Loan là của Trung Quốc" mà UN có dám phản đối câu nào đâu.

Những cái dưới đây bị coi nhẹ hoặc cố tình bị coi nhẹ, nhưng nó mới lại là chính những thứ quan trọng liên quan đến độc lập của nước nhà.

1) Hòa ước Nhâm Tuất (1862): Hiệp ước Sài Gòn (Treaty of Saigon): Là văn bản nhượng đất đầu tiên. Nếu hòa ước này không bị vô hiệu hóa bởi sự đồng ý của quốc hội Pháp thì đương nhiên đến nay Sài Gòn vẫn là của Pháp.

2) Hiệp ước bảo hộ Pháp - Campuchia năm 1863: Treaty of French Protectorate over Cambodia 1863.

3) Hòa ước Giáp Tuất (1874): Hiệp ước Sài Gòn 1874 (Treaty of Saigon 1874): Công nhận Nam Kỳ là thuộc địa của Pháp.

4) Hòa ước Harmand (Hòa ước Quý Mùi, 1883): Công nhận Nam Kỳ vẫn là thuộc địa trực tiếp của Pháp (từ các hiệp ước trước). Sơ bộ đặt Bắc Kỳ và Trung Kỳ dưới chế độ bảo hộ của Pháp.

5) Hòa ước Patenôtre (Hòa ước Giáp Thân, 1884): Công nhận Nam Kỳ vẫn là thuộc địa trực tiếp của Pháp (từ các hiệp ước trước). Chính thức đặt Bắc Kỳ và Trung Kỳ dưới chế độ bảo hộ của Pháp.

6) Sắc lệnh thành lập Liên bang Đông Dương (17/10/1887): Tổng thống Pháp ký sắc lệnh thành lập Liên Bang Đông Dương thuộc Pháp.

6) Hiệp ước Pháp - Xiêm (Thái Lan) ngày 3 tháng 10 năm 1893: Franco-Siamese Treaty of 3 October 1893: Đồng ý đặt Luang Prabang (Lào) dưới sự bảo hộ của Pháp. Luang Prabang (Lào) sáp nhập vào Liên Bang Đông Dương thuộc Pháp.


Tức là từ 1893, đối với thế giới mà nói, mọi vấn đề liên quan đến Đông Dương là phải nói chuyện với chính quyền ở Paris.

 

7) Năm 1940, Nhật bắt đầu tiến đánh vào Đông Dương.

8) Năm 1941, Nhật buộc Pháp phải ký vài hiệp định trong đó có Hiệp định quân sự ngày 29/7/1941: Hiệp ước phòng thủ chung Đông Dương, Protocol Concerning Joint Defense and Joint Military Cooperation: Hiệp ước Đáclăng-Kato: Danh nghĩa của Hiệp định vẫn cho phép giữ quyền cai trị. Nhưng thực tế là mọi thứ đều năm trong tay Nhật.