Nhân chuyện năm nay - 2026 này - AE VN ta lại ít quan tâm đến bầu cử quốc hội trong nước (bầu hình thức) hơn là bầu cử tại Nhật Bản.
Số là trước khi bầu
cử tại Nhật, có một số người VN đòi đi bỏ phiếu bầu cử hệ thống quốc hội Nhật Bản.
Một số khác thì đả kích mạnh mẽ việc xiết cơ chế “người nước ngoài tại Nhật”. Một
số khác thì phán kiểu “bầu cử ngày 8 Tháng Hai 2026 ở Nhật là bầu cử bởi “cảm xúc”
là chính… vân vân… mây mây…
Người viết trình bày
bài này hơi lê thê một chút.
Trước tiên là về hệ
thống Tam Quyền Phân Lập ở Nhật – Đây là một ước ao của người viết – tiếc là dải
đất hình chữ S có đảng từ 1930, có độc lập từ 1945, có hòa bình từ 1975, mà đến
nay Tam Quyền Phân Lập vẫn là giấc mơ hão. Trong khi ở Nhật, người ta chậm trẽ hơn
chúng ta trong mấy thứ, mà họ có Tam Quyền Phân Lập. Nhật thua trận năm 1945 và
đỏ nát. Đến 1947 Nhật có Hiến Pháp mới. Cũng từ 1947 khi có Hiến Pháp mới, Nhật
hình thành Tam Quyền Phân Lập và mô hình đó tồn tại đến hôm nay, chưa thay đổi.
Và năm 1952 Nhật mới có độc lập. Okie! Kẻ nào nói “Phải giàu có và phát triển thì
mới có Tam Quyền Phân Lập” thì hãy nhìn vào Nhật Bản đê!
Hệ thống Tam Quyền
Phân Lập ở Nhật đại khái như sau:
11) Thiên
Hoàng: Là biểu tượng cho sự đoàn kết dân tộc. Hoàng gia không tham gia điều hành
bất cứ việc gì.
22) Quyền
Lập Pháp: Quốc Hội gồm Thượng Viện và Hạ Viện. Chúng ta sẽ nói chi tiết ở dưới.
33) Quyền
Hành Pháp: Nội Các: Đứng đầu nội các là Thủ Tướng – hiện tại là nữ Takaichi Sanae.
Nội các do Quốc Hội bầu ra.
44) Quyền
Tư Pháp: Các tòa án: Hoàn toàn độc lập. Chúng ta sẽ nói chi tiết ở dưới.
A) Quyền Lập Pháp:
A1) Bầu cử quốc hội
như thế nào?
A11) Bầu Hạ Viện:
Hạ Viện có 465 dân biểu chuyên trách. Không có kiêm nhiệm. Trong đó có 289 dân biểu
được bầu trực tiếp cá nhân. Và 176 dân biểu được chọn theo bầu cử lựa chọn đảng
phái. Nhiệm kỳ 4 năm. Tuy nhiên, Thủ tướng có quyền giản tán hạ viện và bầu cử sớm.
Sau khi bầu cử, Hạ Viện sẽ họp phiên toàn thể đầu tiên để bầu chủ tịch hạ viện mới.
Nghị sĩ mới nhậm chức từ phiên họp này. Nhiệm kỳ 4 năm. Thì lần bầu cử tiếp theo
sẽ là thời hạn 4 năm tính từ phiên họp toàn thể này.
A111) Dân biểu hạ
viện bầu trực tiếp cá nhân: Toàn bộ Nhật Bản chia thành 289 đơn vị bầu cử. Mỗi đơn
vị bầu một dân biểu đại diện cho mình. Dân số Nhật Bản năm 2026 ước tính là 122.7
triệu. Số cử tri đăng ký là 103,517,115 người. Do đó chia trung bình mỗi đơn vị
bầu cử có khoảng 103,517,115/ 289 = 358 ngàn người. Tuy nhiên, Nhật Bản không điên
điên như Mỹ, số 358 ngàn chỉ là số để lấy chuẩn, chứ họ phân chia đơn vị bầu cử
vẫn tôn trọng đơn vị hành chính và địa lý. Bởi thế nên đơn vị bầu cử Sapporo là
đông cử tri nhất khoảng 463 ngàn người. Trong khi địa hạt 1 ở Tottori là số cử tri
vắng nhất khoảng 229 ngàn người.
Có hơn 103 triệu cử
tri, nhưng ngày 8 Tháng Hai năm 2026 vừa rồi chỉ có khoảng hơn 58 triệu người đi
bầu, đạt hơn 56%. Ka ka… AE yêu nước sẽ nhào dzô trề môi bĩu mỏ nói là thua xa tỉ
lệ 99.99% ở nhà mình.
Cử tri đi bầu sẽ viết
tên người mình chọn lên lá phiếu số 1. Chỉ chọn duy nhất 1 người. Viết linh tinh
hoặc tên 2 người, hoặc viết tên đảng thì coi như là lá phiếu bất hợp lệ.
Người nào đạt số phiếu
nhiều nhất là thắng. Chỉ cần hơn 1 phiếu là thắng. Không cần phải thắng quá bán
như kiểu bầu cử Mỹ. Ví dụ anh AAA đạt 35%, cô BBB đạt 34%, cháu CCC đạt 31%, thì
anh AAA sẽ đắc cử tại đơn vị đó. Và vào Hạ Viện ngồi.
Tại mỗi đơn vị bầu
cử, sẽ có từ một đến 2 văn phòng của nghị sĩ đắc cử. Văn phòng phải mở cửa hàng
ngày. Phải có thư ký trực văn phòng. Cử tri trong khu vực bầu cử đó, dù là người
không bỏ phiếu cho nghị sĩ đó, thì có quyền đến thẳng văn phòng trình bày điều mình
muốn nói, không cần phải hẹn trước. Nghị sĩ đã đắc cử phải lắng nghe và ghi xuống
văn bản.
Ở trong nước mình,
khi đi bỏ phiếu mình không biết tên của mấy đứa trên lá phiếu là những đứa nào ka
ka... đến khi nó vào Cuốc Hội ngồi, mình cũng không biết đứa nào đại diện cho mình.
A112) Dân biểu hạ
viện bầu theo đảng: Bầu 176 dân biểu: Toàn quốc Nhật Bản chia thành 11 khối bầu
cử. Một khối gồm vài tỉnh. Và số ghế được phân bổ dựa theo dân số của từng khối.
Ví dụ Bắc Hải Đạo có 8 ghế. Đông Kinh có 19 ghế. Toàn bộ Cửu Châu là một khối được
20 ghế.
Trước khi bầu cử,
các đảng tranh cử trong khối sẽ nộp danh sách ứng viên của đảng đóng kín cho ủy
ban bầu cử. Danh sách này không được thay đổi cho đến khi bầu cử xong.
Cử tri đi bầu sẽ viết
tên đảng lên lá phiếu số 2: Chỉ được viết tên đảng, viết tên cá nhân thì coi như
là phiếu không hợp lệ.
Sau khi đếm phiếu,
dân biểu được phân bổ cho các đảng theo công thức D'Hondt – ドント式
Lấy ví dụ: Một khối
được bầu 6 ghế và có 4 đảng tranh cử. Kết quả đảng DDD được 1,200 phiếu. Đảng EEE
được 900 phiếu. Đảng FFF được 600 phiếu, đảng GGG được 420 phiếu. Phân bổ phiếu
như sau: Gọi s là số ghế đảng đã được nhận. Ban đầu tất cả các đảng có s=0
Lượt một: Chia cho
1+s = 1 : Đảng DDD được: 1,200 : 1 =1,200 cao nhất: Đảng DDD được 1 ghế.
Lượt hai: Chia cho
1+s: Lúc này đảng DDD có s = 1; ba đảng còn lại vẫn là s = 0. Vậy đảng DDD có kết
quả là 1,200 : 2 = 600. Đảng EEE được 900 : 1 = 900 vậy lần này đảng EEE cao nhất,
được phân bổ 1 ghế.
Lượt ba: 1 + s của
đảng DDD và đảng EEE đều bằng 2, và của hai đảng con lại thì 1+s đều là 1. Vậy đảng
DDD có kết quả là 1,200 : 2 = 600. Đảng EEE được 900 : 2 = 450. Đảng FFF 600 : 1
= 600 vậy lần này đảng DDD và đảng FFF cùng được 600 cao nhất, mỗi đảng được phân
bổ 1 ghế. Sau lần này đã có 4 ghế được phân bổ. DDD 2 ghế, EEE 1 ghế, FFF 1 ghế.
Còn lại 2 ghế.
Lượt bốn: 1 + s của
DDD là 3; 1 + s của EEE và của FFF cùng là 2; đảng GGG 1 + s vẫn là 1. Vậy kết quả
chia như sau: DDD: 1,200 : 3 = 400; EEE: 900 : 2 = 450; FFF: 600 : 2 = 300; GGG:
420 : 1 = 420. Theo kết quả này đảng EEE (450) được thêm 1 ghế.
Lượt năm: 1 + s của
DDD và EEE là 3; 1 + s của FFF là 2; đảng GGG 1 + s vẫn là 1. Vậy kết quả chia như
sau: DDD: 1,200 : 3 = 400; EEE: 900 : 3 = 300; FFF: 600 : 2 = 300; GGG: 420 : 1
= 420. Vậy ghế cuối cùng được phân bổ cho đảng GGG.
Kết quả khối này:
DDD: 2 ghế; EEE: 2 ghế; FFF: 1 ghế; GGG: 1 ghế.
Căn cứ vào danh sách
các đảng đã nộp từ trước ủy ban bầu cử sẽ lấy ra tên người thắng cuộc trong danh
sách từ trên xuống. Nếu người đầu danh sách đã thắng cử trong bầu cử trực tiếp cá
nhân, thì lấy người tiếp theo.
A12) Bầu cử Thượng
Viện:
Thượng viện có 248
ghế: Nhiệm kỳ 6 năm: Nhưng bầu cử so le: Cứ 3 năm bầu cử lại một nửa số ghế thượng
viện. Thượng viện không bị giải tán. Nên kỳ bầu cử là cố định.
Trong đó:
148 ghế được bầu theo
cá nhân ở 45 khu vực. Căn cứ vào dân số, có khu vực nhiều ghế, có khu vực ít ghế.
Ví dụ khu vực Đông Kinh là 12 ghế. 148 ghế thượng viện này được chia đôi và bầu
so le 3 năm một lần. Ví dụ Đông Kinh 12 ghế, thì cứ 3 năm một lần bầu lại 6 ghế
hết nhiệm kỳ 6 năm, còn những ai mới ngồi 3 năm thì chưa bầu lại.
100 ghế được bầu theo
đảng cho toàn quốc, không chia khu vực. Cũng bầu so le, tức là 3 năm bầu lại 50
ghế hết nhiệm kỳ.
A121) Bầu thượng viện
cho cá nhân theo khu vực (45 khu vực):
Lấy ví dụ khu vực
Đông Kinh có 12 ghế thượng viện. Tới kỳ bầu cử có 6 ghế hết nhiệm kỳ 6 năm phải
bầu lại. Ứng cử viên bao nhiêu người cũng được.
Cử tri đi bầu chỉ
ghi một tên mà cử tri chọn trên tờ phiếu số 1. Ghi bất cứ gì khác hoặc ghi 2 tên
là phiếu không hợp lệ.
Sau khi đếm phiếu,
xếp thứ tự ứng cử viên theo số phiếu giảm dần. Những ứng cử viên từ 1 đến 6 sẽ thắng
cử và vào thượng viện ngồi nhiệm kỳ mới.
A122) Bầu thượng viện
cho đảng theo toàn quốc: Nhóm này có 100 nghị sĩ: Mỗi 3 năm có 50 nghị sĩ hết nhiệm
kỳ cần bầu lại.
Cử tri đi bầu viết
tên đảng vào tờ phiếu số 2. Tuy nhiên nếu viết tên cá nhân vẫn được chấp nhận. Ví
dụ viết tên đảng LDP là “vote” cho đảng LDP. Nhưng nếu viết Takaichi Sanae thì cũng
là “vote” cho đảng LDP. Nếu viết tên một cá nhân độc lập không đảng phái trên tờ
phiếu số 2 thì lá phiếu vẫn hợp lệ nhưng không được đếm cho đảng nào.
Sau khi đếm phiếu,
thì số ghế được phân bổ cũng theo công thức D'Hondt – ドント式 như trên. Tuy nhiên danh sách ứng viên mỗi đảng lại không đóng kín như bầu Hạ
Viện – không cần theo thứ tự. Nếu đảng được phân ghế, thì người được ghi tên cá
nhân nhiều nhất sẽ được chọn trước. Tuy nhiên nếu đảng có chỉ định ứng viên đặc
biệt, thì ứng viên đặc biệt sẽ được chọn trước.
A2) Cả lưỡng viên
quốc hội đều làm nhiệm vụ Lập Pháp. Một bộ luật cần phải được thông qua ở cả 2 viện.
Tuy nhiên nếu có luật nào đó mà không được thượng viện thông qua, nhưng hạ viện
thông qua với 2/3 dân biểu thì thượng viện không cản được.
A3) Hạ viện thông
qua Ngân sách và các Hiệp ước quốc tế, không cần Thượng viện phê chuẩn.
A4) Hạ viện bầu Thủ
Tướng và nội các. Do đó đánh Thủ Tướng mạnh nhất cũng là Hạ Viện.
B) Quyền hành pháp:
Thực hiện bởi Nội Các. Thủ tướng được bầu bởi quốc hội sẽ thành lập nội các và trình
quốc hội phê duyệt. Theo Hiến Pháp, hơn 50% thành viên nội các phải là nghị sĩ
(thượng viện, hạ viện). Tuy nhiên, theo thông lệ, các bộ trưởng được chọn đều là
nghị sĩ được bầu. Thành viên nội các vẫn có quyền kiêm nhiệm nghị sĩ. Vẫn có quyền
biểu quyết trong quốc hội.
Trên đây nói về Quốc
Hội và Chính Phủ mới chỉ là chánh quyền Trung Ương. Ở Nhật còn có các chức vụ địa
phương từ Tỉnh Trưởng trở xuống, cũng do dân bầu và độc lập hoàn toàn với chính
quyền Trung Ương. Nghĩa là Thủ Tướng không có quyền bổ nhiệm hay phế truất một vị
Tỉnh Trưởng.
C) Quyền Tư Pháp:
Hệ thống Tư Pháp được chia ra thành 2 là: Tòa Thượng Thẩm và các Tòa Cấp Dưới.
C1) Tòa Thượng Thẩm
có 15 Thẩm Phán: Trong đó có 1 người là Chánh Án.
Nội Các đề cử Chánh
Án Tòa Thượng Thẩm trình lên Thiên Hoàng. Thiên Hoàng thực hiện nghi thức bổ nhiệm.
Nội Các trực tiếp
lựa chọn và bổ nhiệm 14 Thẩm Phán còn lại cho Tòa Thượng Thẩm.
C2) Các Tòa cấp dưới:
Tòa Thượng Thẩm lựa chọn danh sách các Thẩm Phán cho các Tòa cấp dưới trình cho
nội các bổ nhiệm.
C3) Phê chuẩn thế
nào: Khi một thẩm phán (thượng thẩm, hoặc cấp dưới) được bổ nhiệm mà chưa được phê
chuẩn. Thì đến kỳ bầu cử gần nhất sẽ có phiếu phê chuẩn cho thẩm phán đó. Cử tri
nếu không đồng ý sẽ đánh dấu “X” vào tên của thẩm phán đó. Nếu có hơn 50% số phiếu
đánh dấu “X” thì thẩm phán đó bị phế truất ngay lập tức.
C4) Một thẩm phán
đã qua phê chuẩn bởi cử tri thì sẽ làm việc hết nhiệm kỳ 10 năm. Sau đó có thể bổ
nhiệm lại. Hoặc làm việc đến tuổi nghỉ hưu bắt buộc là 65 tuổi Tòa cấp dưới, 70
tuổi Tòa Thượng Thẩm.
C5) Phế truất một
thẩm phán: Nếu một thẩm vướng vào tội lỗi, thì việc phế truất phải thông qua đàn
hặc phế truất thực hiện bởi Hạ Viện và Thượng Viện.
Từ đó ta thấy, Thủ
Tướng có quyền bổ nhiệm thẩm phán, nhưng không có quyền phê chuẩn, cũng không có
quyền phế truất. Do đó các Thẩm Phán làm việc độc lập không phụ thuộc đảng nào đang
nắm đa số trong quốc hội. Thẩm Phán có quyền lôi cả Thủ Tướng (chính người vừa bổ
nhiệm mình) ra tòa, nếu có bằng chứng phạm tội.
Ở nước Xã Nghĩa Thiên
Đường Tây Phi Luật Tân không gã Thẩm Phán nào dám làm việc độc lập. Bởi chánh án
tòa Thượng Thẩm ở đó cũng dễ dàng bị Thủ Tướng nó cho về vườn đuổi gà… ka ka…
=======
Tới câu chuyện ngày
hôm nay:
D) Có một số công
dân Việt Nam đòi quyền bầu cử tại Nhật Bản với lý lộn rằng “em đóng thuế như người
Nhật”
Đây là một lô-gic
SAI một cách hiển nhiên rõ ràng.
D1) Quyền bỏ phiếu
bầu cử một cách hiển nhiên không cần giải thích đó là chỉ dành cho người nào có
quyền công dân, tức là có quốc tịch. Quyền công dân là không ai xin, và cũng không
ai có quyền cho. Nó giống như trong gia đình người ta, chỉ có con đẻ mới được
quyền biểu quyết những chuyện đại sự ở trong nhà. Một người hàng xóm sang đòi
góp tí tiền rồi đòi có quyền bầu người lãnh đạo trong nhà sao?
Định dùng lý luận
rằng "đóng thuế như công dân thì tự nhiên có quyền công dân" là một
lý luận vớ vẩn. Đem ra lòe bịt thiên hạ.
D2) Luật thuế: Ai
có thu nhập thì phải nộp thuế. Đó là luật.
Ở Nhật người nào
không có thu nhập thì người đó không phải chịu thuế.
Hoặc có thu nhập
không phải chịu thuế thì cũng không phải đóng thuế.
Ví dụ: Các cháu
bé 16 tuổi bắt đầu có quyền đi làm thêm, nhưng thu nhập từ việc đi làm thêm là
thu nhập không chịu thuế, nên các cháu bé đó không phải đóng thuế.
Các cháu học đến
23 tuổi mới tốt nghiệp đại học. Tốt nghiệp xong thì đi làm toàn thời gian có
thu nhập từ việc làm toàn thời gian mới bắt đầu đóng thuế.
Các cụ già 65 tuổi
về hưu, không có thu nhập chịu thuế nữa.
Sau khi về hưu,
các cụ đi làm thêm, như lái xe taxi chẳng hạn, thì lúc đó thu nhập đó không phải
chịu thuế.
Các cụ trên 65 tuổi
không nộp thuế. Các cháu dưới 23 tuổi không nộp thuế. Nhưng là công dân Nhật họ
vẫn có quyền bầu cử. Ai dám nói “Mấy người không đóng thuế thì không được “vote”.
Việc NỘP THUẾ là
theo luật THUẾ. Việc bầu cử là quyền CÔNG DÂN.
Mang tiếng ở Nhật
lâu, học rộng biết nhiều mà nói ra sao thấy bốc mùi dốt nát.
E) Chuyện người nước
ngoài: Rất nhiều người VN nói chính quyền Takaichi Sanae ban hành một số chính sách
bài người nước ngoài. Và vì vậy họ đấu tố chính quyền Takaichi Sanae rất hăng và
mong cho chính quyền Takaichi Sanae thất cử.
E1) Thực chất đảng
LDP không hề bài ngoại. Toàn bộ các nghị định hoặc chỉ thị dưới luật và rồi thúc
đẩy thành luật để đưa người nước ngoài vào Nhật lao động đều được thực hiện trong
thời gian hơn 20 năm gần đây, là thời gian mà đảng LDP của nữ Takaichi Sanae nắm
quyền nội các liên tục.
E2) Chính quyền Takaichi
Sanae chỉ thực hiện nghiêm túc các luật đã có sẵn mà nó hơi bị lơi lỏng trong thời
gian vài năm trước. Vì sự lơi lỏng đó mà dường như tội phạm tăng cao.
E3) Có một chính sách
sửa đổi sau khi nữ Takaichi Sanae lên nắm quyền liên quan đến doanh nghiệp do chủ
người nước ngoài, đó là xiết chặt việc cấp visa doanh nhân và gia hạn visa doanh
nhân. Trong đó có một điều kiện là vốn điều lệ của doanh nghiệp bị tăng cao lên
khoảng 6 lần so với hiện tại. Điều này khiến cho rất nhiều doanh nhân người Việt
ở Nhật đang thấy rất khó chịu. Tuy nhiên, với hệ thống của Nhật, thì cho dù nữ Takaichi
Sanae có làm hay không thì việc sửa đổi này cũng vẫn sẽ xảy ra.
F) Bầu cử bằng cảm
xúc: Có một số người Việt tỏ ý chê bai rằng bầu cử ngày 8/Feb/2026 ở Nhật là cử
tri đi bầu vì cảm xúc.
F1) Okie, ở VN có
bầu cử đi đã rồi hẵng đi chê bai.
F2) Tỉ lệ cử tri đi
bầu là 56%, chỉ tăng hơn kì bầu cử năm 2024 là chưa đến 3%. Nếu thực sự bầu cử do
cảm xúc thì có lẽ đã phải tăng rất mạnh. Thế nhưng vẫn chỉ là hơn phân nửa số cử
tri THỰC SỰ QUAN TÂM đến vận mệnh đất nước nên mới đi bỏ phiếu. Còn lại hơn 40%
vẫn cứ kệ, và vô cảm.
F3) Cứ cho là lần
này dân Nhật bầu cử bằng cảm xúc. Nghĩa là cảm xúc có thể đúng có thể sai. Tuy
nhiên cho dù sai thì tới cừ bầu cử tiếp theo họ sẽ sửa sai được.
Còn ở những nơi
được lãnh đạo bằng Thánh Nhân thì có sai đúng gì cũng éo bao giờ cần phải sửa 🤣 Nên dân gian
có câu “sai đâu sửa đó, sửa đâu sai đó”.
F4) Nếu là CẢM XÚC,
thì lần này cảm xúc ở đây là gì?
Cá nhân tôi cho rằng:
Lòng Tự Tôn Dân Tộc của Nhật đã bị xúc phạm.
Ngày 7/11/2025:
Trong phiên họp Ủy ban Ngân sách Hạ viện, nữ Takaichi Sanae trả lời chất vấn của
nghị sĩ Okada Katsuya (đảng CDP đảng dân chủ lập hiến): "Nếu Trung Quốc sử
dụng tàu chiến và vũ lực (như phong tỏa biển), thì đây chắc chắn có thể trở
thành tình huống đe dọa sự tồn vong (存立危機事態 - sonritsu kiki jitai) của Nhật Bản."
→ Ý ám
chỉ Nhật có thể áp dụng quyền tự vệ tập thể (集団的自衛権), dựa trên luật an ninh 2015.
Đây là lần đầu tiên
một Thủ Tướng Nhật phát biểu công khai rõ ràng như vậy.
Ngay lập tức một Tổng
Lãnh Sự của Trung Cộng ở Osaka tên là Tiết薛剣Kiếm, tên nhóc này đăng lên trương mục X của nó một
câu ám chỉ rằng “Cái cổ bẩn thỉu của mụ này cần phải bị cắt xuống”.
Đương nhiên đây không
phải là lời chính thức của chánh quyền Tập. Nhưng thử nghĩ coi, Tiết Kiếm là Tổng
Lãnh Sự ở Osaka, một cơ quan đại diện cho chánh quyền Trung Cộng ở một nơi đông
dân thứ nhì Nhật Bản. Liệu tên nhóc đó có dám mở miệng nếu không có đèn xanh của
quan thày chúng nó.
Giữa ban ngày ban
mặt nó muốn cắt cổ nữ Thủ Tướng.
Takaichi Sanae không
phải là một cá nhân nữ Takaichi Sanae. Người đó là một thủ tướng được bầu. Nguyên
thủ quốc gia đại diện cho cả một nước Nhật. Đe dọa cắt cổ người ấy vậy có phải là
xem thường dân tộc Nhật Bản quá hay không?
Và cái cảm xúc bị
xem thường đã dồn lên lá phiếu chăng?
G) Chiến thắng của
đảng LDP nói chung và của cá nhân Takaichi Sanae như thế nào?
Trong vòng 20 năm
trở lại đây, tại Hạ Viện, đảng LDP thường chiếm đa số tối thiểu (hơn 50% số ghế).
Tuy nhiên, tại Thượng Viện, đảng LDP chưa lần nào quá bán.
Do đó, LDP luôn phải
liên minh với đảng Công Minh (公明党
Kōmeitō) để giữ thế đa số quá bán ở thượng viện và đa số tuyệt đối (2/3) ở Hạ Viện.
Ngày 7/SEP/2025 Ishiba
Shigeru từ chức chủ tịch đảng LDP. Nữ Takaichi Sanae tranh cử chức chủ tịch đảng
LDP cùng 4 ứng viên khác. Và nữ đã thắng chức chủ tịch đảng ngày 4/OCT/2025.
Khi này, đảng LDP
tại Hạ Viện chỉ có 191 ghế, đảng Công Minh (公明党 Kōmeitō) có 24 ghế, tổng số ghế của liên minh này
chỉ có 215. Thiếu 18 ghế mới đủ túc số quá bán 233. Thủ tướng của một liên minh
không đủ quá bán thì coi như bị trói tay. Tại Thượng Viện, LDP cũng chỉ có 101,
đảng Công Minh (公明党
Kōmeitō) có 20 ghế, tổng số ghế của liên minh này chỉ có 121 cũng không có quá bán
(125). Vậy thì làm ăn gì với số ghế ở lưỡng viện không đủ quá bán.
Khi Takaichi Sanae
thắng cử chức chủ tịch đảng LDP, thì đảng Công Minh (公明党 Kōmeitō) hủy bỏ liên minh, vì họ ủng hộ Koizumi Shinjiro
đối thủ cạnh tranh chức chủ tịch đảng của Takaichi Sanae.
Để thành lập chánh
phủ, Takaichi Sanae (LDP 198 ghế) phải lập liên minh mới với đảng Japan
Innovation Party (Ishin) 34 ghế, để có 232 ghế, vẫn thiếu 1 ghế thì đạt đa số tối
thiểu 50%. Tuy nhiên, quốc hội lưỡng viện vẫn bầu Takaichi Sanae làm thủ tướng.
Nữ thủ tướng đầu tiên của Nhật.
Takaichi Sanae nhậm
chức thủ tướng từ ngày 21/OCT/2025.
Sau 93 ngày làm thủ
tướng, Takaichi Sanae giải tán Hạ Viện. Đánh một canh bạc, Takaichi Sanae tuyên
bố nếu đảng LDP không thắng cử Takaichi Sanae sẽ từ chức thủ tướng ngay lập tức.
Takaichi Sanae đặt ra chỉ tiêu LDP đạt đa số tối thiểu 233 ghế. Từ 198 ghế lên 233,
LDP cần tăng thêm 35 ghế.
Ngày 8/FEB/2026, tổng
tuyển cử sớm, đảng LDP đã thắng một cách ngoạn mục. Thắng được 316 ghế hạ viện.
Đảng Japan Innovation Party (Ishin) thắng 36 ghế. Riêng đảng LDP 316 ghế đã vượt
đa số tuyệt đối tức là chiếm 68% số ghế Hạ Viện. Đây là lần đầu tiên từ sau chiến
tranh (1945), một đảng đơn độc chiếm được 2/3 Hạ Viện.
Theo Hiến Pháp, khi
có 2/3 dân biểu Hạ Viện biểu quyết thông qua một dự luật, thì Thượng Viện phản đối
vô hiệu.
Liên minh cầm quyền
của Takaichi Sanae (LDP + Japan Innovation Party (Ishin) chiếm 352 ghế Hạ Viện.
Thượng Viện đến 2028
mới có bầu cử. Liên minh cầm quyền của Takaichi Sanae tại Thượng Viện chỉ có 120
ghế dưới quá bán (125). Muốn thay đổi tại Thượng Viện, thì trong 2 năm tới Takaichi
Sanae phải làm tốt vấn đề kinh tế và kiểm soát lạm phát giá tiêu dùng.
Phát biểu sau chiến
thắng, Takaichi Sanae nói “dân càng tin tưởng vào chúng ta, thì nhiệm vụ của chúng
ta càng nặng nề hơn”.
Chương trình nghị
sự của Takaichi Sanae sắp tới có một việc quan trọng. Đó là sửa Hiến Pháp để chính
thức hóa Bộ Quốc Phòng, để hợp lý hóa việc phân đổ ngân sách cho Bộ Quốc Phòng.
Tuy nhiên, việc này rất khó.
Bước 1: Dự thảo sửa
hiến pháp trình Hạ Viện.
Bước 2: Hạ Viện thông
qua với đa số tối đa tức là 2/3 nghị sĩ Hạ Viện đồng ý.
Bước 3: Thượng Viện
thông qua với đa số tối đa tức là 2/3 nghị sĩ Thượng Viện đồng ý. Ải này khó lắm,
vì liên minh của Takaichi Sanae tại Thượng Viện chỉ chưa tới quá bán (125).
Bước 4: Nếu qua được
bước 3 thì đưa ra cho dân bầu cử phổ thông đầu phiếu. Nếu đạt hơn 50% cử tri ủng
hộ là được.




















