Tôi nhớ khi còn nhỏ, chừng năm học lớp 6. Lúc ấy, tôi học giỏi toán nhất trường. Ka ka... tôi vênh váo lắm, vì nghĩ dưới vòm trời này mình là giỏi nhất rồi.
Về nhà tôi khoe với bố Hà Xuân Sinh. Bố không hề đồng cảm với thái độ vui vẻ của tôi. Bố âm thầm không nói gì. Vài hôm sau, bố dắt tôi ra ruộng. Hồi đó bố mẹ tôi đều là người nhà nước, nhưng cũng khai hoang được một mảnh ruộng nhỏ để cấy lúa. Bố tôi chỉ tay vào những bông lúa trĩu nặng và nói "Nó nuôi sống con người đấy con ạ". Tôi hiểu điều đó.
Rồi bố tìm được một bông lúa không cúi đầu và bảo với tôi: "Cái thứ này chỉ vứt đi cho bò ăn thôi". Tôi cũng hiểu điều đó luôn.
Rồi bố tôi nói: "Người càng giỏi càng phải khiêm tốn, giống như bông lúa trĩu hạt luôn cúi đầu".
Từ hồi ấy đến giờ đã hơn 40 năm trôi qua. Bố tôi cũng đã qua đời gần 30 năm. Nhưng tôi vẫn nhớ như in những lời nói của ông.
Bông lúa cúi đầu vì sức nặng của trĩu hạt, chứ không phải nó muốn cúi đầu để trĩu hạt.
Triết gia cổ đại Greece (Hy-lạp) là Sokrates (Sô-cờ-rát) nói: "Tôi biết rằng tôi không biết gì cả".
Gần đây có một trào lưu rằng "Lúa chín không cần phải cúi đầu" và đưa ra lời khuyên "Người giỏi cứ ngửng cao đầu mà đi".
Nói như vậy là một sự đánh tráo khái niệm rất lố bịch.
"Người giỏi ngửng cao đầu mà đi" không sai - Đây là sự tự tin. Nhưng lại ghép với cái hình ảnh "Lúa chín không cần phải cúi đầu" thì là rất nhảm nhí. Vì cái bông lúa không thể cúi đầu được thì chỉ là thứ vất cho bò nó nhá.
Albert Einstein: "Càng học nhiều, tôi càng nhận ra mình không biết bao nhiêu".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét